Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Có phải bác sĩ không?

- Tí: Mẹ ơi! Cô Thư là bác sĩ hả mẹ?
- Mẹ: Không! Nhưng con hỏi để làm gì?
- Tí: Dạ! Vì hôm trước con trèo lên cây ổi nhà cô ấy, cô ấy bảo “gan cháu to đấy”
- Mẹ: ???


Công lực thâm hậu

Ba gã vô công rồi nghề chở nhau đi chơi bằng máy bay. Qua một thành phố, mỗi gã quẳng xuống một món đồ để giải khuây. Gã thứ nhất ném quyển sách, gã thứ hai ném viên gạch và gã thứ ba ném trái bom. Sau đó, cả bọn hạ cánh xem xét mức độ tàn phá.

Thoạt tiên, chúng thấy một em bé đang ngồi bên quyển sách khóc thút thít. Đi được một đoạn, chúng bắt gặp một em bé khác ôm cục gạch khóc váng lên.

Thêm một quãng đường nữa, cả bọn ngạc nhiên khi thấy một cậu bé ôm bụng cười lăn lộn. Gã ném bom bèn hỏi:

- Này nhóc! Có chuyện gì vui mà mày cười ghê thế hả?

Cậu bé nén cười đáp:

- Nói ra chắc các chú không tin đâu. Cháu vừa 'xì hơi' một cái, thế là cái nhà bên cạnh nổ tan tành.

 

Phụ nữ giống như điện thoại

Một kết luận dựa trên khá nhiều bằng chứng được các chàng trai đưa ra.

- Rất thích thay vỏ mới.

- Nạp bao nhiêu tiền vào cũng không đủ.

- Lâu lâu bị treo máy không sử dụng được.

- Nói nhiều vô kể.

- Và hai ba ngày phải cắm sạc một lần nhưng sạc nhiều quá mà không đúng cách sẽ bị chai pin.

Tuổi trước tên sau

Một hôm, ông Tèo nhà ở quê, đón xe đò lên TP HCM thăm con. Tới bến, xuống xe, ông muốn đón xe ôm về thẳng nhà cậu con trai nhưng không biết kêu xe ôm như thế nào.

Sợ nói không đúng kiểu, người ta biết mình nhà quê, lại nói giá trên trời, ông kín đáo đứng quan sát xem người ta kêu xe ôm như thế nào.

Một bà cụ tới bên bác tài xe ôm nói: '80 Nguyễn Thị Minh Khai' rồi leo lên xe. Bác tài rồ ga lao vút đi.

Lát sau, một anh thanh niên cũng nói: '20 Trần Phú' rồi cũng leo lên chiếc xe ôm đang đứng cạnh đó.

Ông lão hiểu ra, vỗ đánh đét vào mông, phấn khởi nói: 'Tưởng gì! Dễ ợt! Tuổi trước tên sau...!'.

Ông Tèo tự tin đến bên bác tài xe ôm, dõng dạc: '90 Lý Văn Tèo'.

Thoát chết nhờ làm thợ sơn

Một bác sĩ mới ra trường nói với vợ bệnh nhân:

- Bà gọi cho tôi muộn quá, rất tiếc là ông nhà đang hấp hối. Bà xem, hai bàn tay ông đã xám lại.

- Nhưng thưa bác sĩ, chồng tôi là thợ sơn, lúc nào tay ông ta cũng như vậy!

- Bác sĩ trẻ thở phào: Ra thế, may quá! Nếu ông nhà không làm nghề thợ sơn thì chắc đã chết rồi!