Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Cô ta không phải vợ tôi

Một phụ nữ mắc chứng đau đầu kinh niên và đã thử đủ mọi loại thuốc, qua vô số bác sĩ điều trị nhưng không ăn thua.

Một hôm, cô bạn giới thiệu tới một nhà thôi miên có tài trị bách bệnh. Sau khi được nhà thôi miên chữa chạy, người phụ nữ về nhà bảo chồng:

- Mình có nhớ những cơn đau đầu mà em phải chịu đựng suốt bao năm qua không? Bây giờ không còn nữa rồi. Không còn một chút nào.

- Em không đau đầu nữa à? - Người chồng hỏi lại - Chuyện gì xảy ra vậy?

Cô vợ đáp:

- Bạn em đưa em tới gặp nhà thôi miên. Ông ấy bảo em đứng trước gương, tập trung nhìn vào hình ảnh của mình trong đó và nhắc đi nhắc lại: 'Tôi không bị đau đầu. Tôi không bị đau đầu. Tôi không bị đau đầu'. Có thể anh sẽ không tin nhưng thực sự là em đã khỏi hẳn bệnh đau đầu rồi.

Người chồng trầm trồ:

- Tuyệt vời thật.

Cô vợ tiếp:

- Anh biết không, suốt mấy năm qua, anh chưa một lần nóng bỏng với em. Có lẽ anh nên tới gặp nhà thôi miên và xem ông ấy có thể làm gì đó cho anh không.

Người chồng đồng ý. Sau cuộc điều trị với nhà thôi miên, anh ta trở về nhà, bế bổng vợ đưa vào phòng ngủ, đặt cô lên giường trong trang phục Eva và bảo:

- Đừng đi đâu nhé, anh sẽ trở lại ngay.

Anh chồng chạy vào nhà tắm vài phút rồi trở ra. Hai vợ chồng yêu nhau say đắm. Cô vợ thì thào:

- Tuyệt vời! Em hạnh phúc quá, mình ơi!

Người chồng lại nói:

- Đừng đi đâu nhé, anh sẽ trở lại ngay.

Anh ta quay lại phòng tắm rồi vài phút sau trở vào phòng ngủ, nhảy lên giường, ân ái với vợ còn say đắm hơn lần trước. Cô vợ đầu óc quay cuồng, thốt lên:

- Ôi! Thật là nằm mơ em cũng không thấy.

Người chồng lại nói:

- Đừng đi đâu nhé, anh sẽ trở lại ngay.

Lần này, khi anh ta đi vào buồng tắm, cô vợ lẻn đi theo và qua một kẽ nứt trên cánh cửa, thấy đức ông chồng của mình đang đứng trước tấm gương, phùng mang trợn má niệm 'thần chú':

- Cô ta không phải vợ tôi. Cô ta không phải vợ tôi. Cô ta không phải vợ tôi.


Kịch bản bóng đá

Bố là dân điện ảnh đưa con trai nhỏ đi xem bóng đá. Người cha vui vẻ giảng giải cho con:

- Trong bóng đá, con có thể coi khán giả là người xem phim, huấn luyện viên là đạo diễn, còn các cầu thủ là diễn viên.

- Thế ai là người viết kịch bản hả bố?

- Ừm... là giới cá cược con ạ!

Thay thế gà trống

Một người lái xe tải đi qua làng nọ, chẹt chết một con gà trống. Anh vội vàng dừng xe và chạy đi tìm bà chủ con gà xin lỗi và xin bồi thường.

Bà chủ nói:

- Anh là một lái xe tốt hiếm thấy. Con gà cũng chẳng đáng là bao, anh cứ đi đi không phải đền bù gì cả.

- Thưa bà, dù sao con gà ấy cũng cần thiết cho bà, bà cứ để cháu đền thì cháu mới yên tâm và bà mới vui lòng.

- Chao ôi ! Quý hóa quá! Thế này nhá, để tôi vui lòng và anh cũng yên tâm thì sáng sáng anh lái xe đến đây và gáy cho tôi một hồi là được.

Mức độ giận dữ

Giờ tâm lý học. Giáo sư nói với sinh viên: 'Sự giận dữ của con người có thể được chia thành 3 mức độ. Sau đây tôi sẽ minh chứng cho các anh chị'

Nói rồi giáo sư nhấc điện thoại lên và gọi 1 số lạ.

- A lô cho tôi hỏi đây có phải nhà Vova không?

- Xin lỗi ông nhầm rồi. (Đặt máy xuống)

Giáo sư nói:

- Đây là mức độ thứ nhất của sự giận dữ. Ngạc nhiên, tò mò.

Giáo sư nhấc điện thoại lên và bấm lại số cũ.

- A lô cho tôi gặp Vô Va.

- Tôi đã nói là không có ai là Vova ở đây cơ mà. (Dập máy)

Giáo sư nói:

- Đây là mức độ thứ hai của sự giận dữ. Khó chịu, bực tức. Và bây giờ, mức độ thứ ba của sự giận dữ.

Lại nhấc điện thoại, lại bấm lại số cũ.

- A lô. Vô Va đã về chưa?

Đáp lại là một tràng chửi rủa. Giáo sư nói:

- Đây là mức độ thứ ba của sự giận dữ. Điên cuồng, không kiềm chế được.

Bất ngờ một sinh viên đứng dậy nói:

- Thưa thầy em còn biết một mức độ thứ tư của sự giận dữ.

Anh ta nhấc điện thoại, bấm nút gọi lại:

- A lô. Tôi là Vova đây. Có ai gọi cho tôi không?

Phương pháp sư phạm

Ngày xửa ngày xưa, một hôm thầy giáo bước vào lớp, quần áo xộc xệch, mặt mũi hằm hằm khiến cả lớp rất lo lắng.

Vừa đi tới cửa, thầy cúi xuống rút chiếc dép phải rồi ném bay vèo xuống góc trái cuối lớp. Cả lớp co rúm người. Thầy rút tiếp chiếc dép trái ra ném xuống góc phải. Học sinh hoảng hồn.

Tiến lại gần bảng, thầy hỏi:

- Thế nào, các cô, các cậu có sợ không?

- Thưa thầy... sợ... sợ lắm ạ! Cả lớp đồng thanh.

- Thế nhưng vẫn chưa sợ bằng đại chiến thế giới lần thứ hai đâu. Các em lấy bút, vở ra học bài mới: 'Đại chiến thế giới lần thứ hai'.