Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Cởi nốt quần đùi

Bà vợ hất hàm hỏi ông chồng đang chuẩn bị đón khách: 'Tại sao ông mặc mỗi cái quần đùi để đón khách?'.

Ông chồng phẫn nộ:

- Tôi muốn để cho mọi người đều biết bà nuôi tôi như thế nào!

- Nếu vậy ông hãy cởi luôn cái quần đùi ra để cho họ biết ông có đáng để nuôi không!


Diệu kế

Anh chồng lẽo đẽo theo vợ đi mua sắm, vừa mệt mỏi vừa rất lo lắng.

Đến cửa hàng trời trang, khi vợ đang chọn hàng, anh ta bỗng ôm bụng ngã lăn ra kêu đau ầm ĩ. Mọi người vội xúm lại cứu chữa. Đang lúc mọi người còn đang lúng túng nhốn nháo thì có một ông lao đến tự xưng là bác sĩ làm ở bệnh viện gần đấy hăng hái nhận đưa anh ta đi cấp cứu. Ông bác sĩ chẳng chờ xe cấp cứu đã hăng hái xốc anh ta lên cõng chạy như bay ra khỏi cửa hàng thời trang.

Đến bệnh viện, ông bác sĩ nọ đưa ngay anh ta vào phòng khám. Ông trực tiếp khám cho anh. Cô vợ anh ta đứng cạnh vô cùng lo lắng. Ông bác sĩ sau một hồi khám xét, nghe ngóng cẩn thận mà chẳng phát hiện ra anh ta bị bệnh tật gì. Trong khi đó anh ta vẫn luôn mồm kêu la ầm ĩ. Lựa lúc vợ anh ta ra ngoài, ông bác sĩ sẵng giọng hỏi:

- Này cậu đau cái quái gì mà lạ thế?

Anh ta ngồi bật dậy tỉnh như sáo, mắt lấm lét nhìn ra cửa rồi nói:

- Xin ngàn lần đội ơn bác sĩ! Bác sĩ cứu em với. Lúc nãy vợ em nó vào cửa hàng thời trang, nó định mua nhiều thứ quá… mà lương tháng này của em đã hết nhẵn từ lâu rồi. Em thì lại đang còn nợ quán bia mụ Béo những mấy triệu… Em phải giả đau như vậy mới hòng chạy thoát được đấy ạ!

Ông bác sĩ nghe vậy cũng tỏ ra rất đắc ý:

- Sáng kiến của cậu thật tuyệt, đúng là một diệu kế! Chính tôi phải cảm ơn cậu đấy!

Thấy anh ta chưa hiểu, ông bác sĩ ghé tai anh nói nhỏ:

- Bởi vì lúc đó mụ vợ tôi cũng đang ở cửa hàng thời trang ấy đấy. Mụ ấy đang ngắm nghía một cái áo lông chồn giá đến mấy triệu. Tôi đang chưa biết cách xử trí ra sao… Thì may quá! Nhờ diệu kế của cậu mà tôi cũng chạy thoát được khỏi cái cửa hàng thời trang chết tiệt ấy! Chờ tôi lừa cho mụ vợ tôi và cô vợ cậu đi đi, tôi với cậu chuồn ngay ra quán, tôi sẽ khao cậu một chầu bia để cảm ơn! Bây giờ nhiệm vụ của cậu là cứ gào thật to vào nhé…

Luật lệ hà khắc

Một khách bộ hành lảo đảo bước đi trên sa mạc vì vô cùng khát nước. Ông ta chợt trông thấy lờ mờ đằng xa một người bán hàng rong già, trên bàn bày đầy cà vạt.

Người khách mệt mỏi hỏi:

- Xin làm ơn cho tôi ít nước, tôi chết khát mất.

- Tôi không có nước, nhưng sao anh không mua một cái cà vạt nhỉ?

- Tôi không muốn cà vạt, tôi cần nước uống.

- Được rồi, cách đây 5 dặm, trên ngọn đồi kia có một khách sạn. Ở đó anh muốn uống bao nhiêu nước cũng được.

Người khách rối rít cảm ơn và lê bước về phía ngọn đồi. Nhưng chưa đầy 3 giờ sau ông ta đã quay trở lại chỗ cũ.

Người bán hàng rong liền hỏi:

- Tôi chỉ chỗ cho ông rồi mà. Ông không tìm thấy khách sạn à?

- Thấy rồi, tôi thấy nó rồi. Nhưng họ không cho tôi vào nếu tôi không đeo cà vạt.

 

Còn tệ hơn là đánh rơi

Một gã trông bơ phờ tạt vào quán rượu hỏi:

- Tối hôm qua tôi ở đây phải không?

- Đúng đấy!

- Tôi tiêu hết bao nhiêu tiền?

- Khoảng 80 bảng.

- Ơn Chúa! Thế mà tôi cứ nghĩ là đánh rơi đâu mất số tiền đó.

Tài nếm rượu

Một tay đệ tử Lưu Linh đứng tựa vào quầy quán bar, khoe khoang có khả năng phân biệt bất kỳ loại rượu nào khi bị bịt mắt.

Nhiều người trong quán cá cược là anh ta sẽ không làm được điều đó.

Anh hầu bàn đưa ra từng loại rượu và lần nào anh ta cũng đoán trúng.

Tức mình, anh bồi mang ra một cốc nước lã. Tay thử rượu uống một ngụm và nhổ toẹt ngay ra, thú nhận:

- Không biết là cái thứ đồ uống quái quỷ gì, nhưng tôi đoán chắc một điểm: sẽ không bán được.