Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Con chó đắc lực

Ngay sau khi bị đuổi việc, người giúp việc liền móc túi lấy tờ năm chục nghìn đưa cho chú chó trong nhà.

Bà chủ lấy làm ngạc nhiên:

- Cô có điên không đấy?

- Tôi không bao giờ quên ơn ai đã giúp đỡ tôi. Con chó này đã giúp đỡ tôi lau chùi chén bát trong suốt thời gian tôi làm ở đây!

Truyện cười dân gian

Luôn luôn phản đối các chuyến đi

Một anh chàng mới lấy vợ than thở với các bạn trai còn độc thân:

- Nếu như Christophe Colomb có vợ, hẳn ông ta đã không phát hiện ra châu Mỹ...

- Tại sao vậy?

- Nàng sẽ hỏi: Anh đi đâu? Cùng với ai? Đi làm gì? Bao giờ trở về? Em thấy chuyến đi này của anh sẽ chẳng ích lợi gì đâu...

Thế nào cũng phải chết

Có một anh chàng đi ra chợ thấy ai cũng mua hoặc bán cái gì đó. Nhìn lại mình thấy chẳng có cái gì để mua, cũng chẳng có cái gì để bán, liền chạy về nhà nghiền một cục gạch ra rồi gói thành từng gói nhỏ. Khi đem ra chợ, anh ta rao :

- Ai mua thuốc diệt muỗi không?

- Mọi người liền đổ xô đến mua, loáng một cái đã hết. Bỗng người cuối cùng quay lại hỏi anh ta: Thuốc này dùng như thế nào?

- Anh ta thản nhiên: Bà đem về nhà, bắt được con muỗi thì vạch mồm nó ra, cho thuốc này vào thì thế nào cũng chết.

Bị "uống cà phê" quá nhiều

Một anh chàng vẻ mặt lo lắng, đến gặp bác sĩ.

- Thưa bác sĩ, vợ tôi ngoại tình. Mỗi lần tôi bắt được quả tang là cô ta lại bảo tôi hãy bình tĩnh và uống một tách cà phê. Xin ông hãy cho tôi một lời khuyên.

- Liệu tôi có thể khuyên anh điều gì đây? - bác sĩ hỏi.

- Tôi uống cà phê nhiều như vậy có hại cho sức khỏe lắm không?

Bây giờ mới đúng

Nhà ngoại giao nọ vốn nổi tiếng với tính hài hước. Một lần dự tiệc, khi ông ta đến mọi người đã ngồi kín bàn ăn, ông ta đành ngồi xuống một chiếc ghế thừa ở góc bàn. Mới yên chỗ, ông ta đã lên tiếng:

- Tôi xin đố các vị giữa hai chân tôi là cái gì?

Bàn tiệc chợt im ắng hẳn, cánh đàn ông thì lấy khăn tay che miệng cười, cánh đàn bà thì ngượng nghịu ngó lơ. Đợi cho yên ắng, ông mới giải đáp:

- Giữa hai chân tôi bây giờ là cái chân bàn. (Ý nói một quan khách như ông mà lại phải ngồi ở góc bàn).

Mọi người đều ồ lên thở phào. Chủ bữa tiệc đề nghị mời ông vào vị trí giữa bàn. Vừa ấm chỗ ông lại nói:

- Bây giờ đố các vị giữa hai chân tôi là cái gì?

Khác với lúc nãy, tiếng phỏng đoán nổi lên râm ran, người đoán chân ghế, người đoán thìa, nĩa... ông đều lắc đầu tất, đợi mọi người yên lặng, ông mới thủng thẳng trả lời:

- Giữa hai chân tôi bây giờ là cái mà các vị đoán lúc nãy.