Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Con cũng nói như bố

Đi học về, Johnny buồn bã nói với bố rằng mình bị thầy phạt môn toán.

- Thế thầy hỏi thế nào?

- Thầy giáo hỏi: “2 x 3 bằng bao nhiêu”. Con nói: “6”.

- Đúng vậy!

- Sau đó thầy lại hỏi: “3 x 2 bằng bao nhiêu”.

- Thế thì có khác quái gì đâu? - ông bố nhún vai.

- Thì con cũng nói giống y như bố vậy!


Sợ ra chiến trường

Viên sĩ quan chỉ huy tiểu đoàn dự bị nổi giận trước đám lính của mình.

- Tôi không thể hiểu nổi tại sao những người được huấn luyện tốt như các anh, mạnh khoẻ như các anh, thi bắn bia ai cũng được 10 điểm... vậy mà khi ra trận chỉ rúc mặt trong công sự và nã đạn lên giời. Các anh hãy giải thích cho tôi xem nào?

- Chỉ một lý do thôi, thưa ngài.

- Lý do gì?

- Những cái bia thì không biết bắn trả.

- !!!!!

Đau đầu vì vầng hào quang

Bệnh nhân phàn nàn với bác sĩ là ông ta thường xuyên bị đau đầu. Bác sĩ hỏi:

- Ông có uống rượu không?

- Thưa bác sĩ, chưa bao giờ tôi uống lấy một giọt!

- Ông hút thuốc lá chứ?

- Thưa ngài, tuyệt đối không.

- Còn chuyện phụ nữ?

- Ồ! Tôi không hề nghĩ tới chuyện đó.

- Thế thì ông đúng là Thánh rồi! Có thể vầng hào quang trên đầu ông hơi bị chặt...

Khéo nịnh

Một ông quan võ tính thích thơ nôm. Ở bên cạnh nhà, có một anh chỉ khéo tán ăn. Hễ làm được một bài thơ nào, ông quan võ thường gọi anh ta sang đọc cho nghe, anh ta tán tụng khen hay. Thế là lại cho ăn uống.

Một hôm, quan cho gọi anh ta sang chơi. Lúc ngồi ăn nói:

- Tôi mới làm được một cái chuồng chim ở sau vườn, nhân nghĩ được một bài tứ tuyệt, đọc bác nghe xem có được không?

- Dạ, xin ngài cứ đọc.

Ông quan võ vừa gật gù vừa ngâm:

Bốn cột chênh vênh đứng giữa trời,Đứa thì bay bổng đứa bay khơi.Ngày sau nó đẻ ra con cháuNướng chả băm viên, đánh chén chơi.

Anh kia nức nở khen:

- Hay lắm, xin ngài đọc lại từng câu cho được thưởng thức hết cái hay của bài thơ.

Quan đọc lại:

- Bốn cột chênh vênh đứng giữa trời

Anh kia tán:

- Hay! Tôi nghiệm như câu này, có lẽ ngài sẽ làm đến quan tứ trụ triều đình.

Quan lại đọc:

- Đứa thì bay bổng đứa bay khơi

Anh kia tán:

- Ngài còn thăng quan chưa biết đến đâu!

Quan đọc đến câu:

- Ngày sau nó đẻ ra con cháu

Anh kia tán:

- Hay tuyệt! Con cháu ngài còn là vô số.

Quan tiếp:

- Nướng chả băm viên đánh chén chơi!

Anh kia ngập ngừng rồi lại khen:

- Hay quá! Cảnh ngài về sau tha hồ mà phong lưu, phú quý.

Ông quan võ, mũi nở bằng cái thúng, đắc chí, rung đùi, rót rượu mời anh kia và bảo:

- Thơ tôi được cái tự nhiên. Bây giờ nhân có thi hứng, tôi làm thử một bài tức cảnh nữa, anh nghe xem thế nào nhé!

- Bẩm thế thì hân hạnh quá!

Quan nhìn chung quanh, trông thấy con chó, làm luôn bài thơ rằng:

Chẳng phải voi, chẳng phải trâu,Ấy là con chó cắn gâu gâu.Khi ngủ với nhau thì phải đứng,Cả đời không ăn một miếng trầu.

Anh kia gật gù khen hay. Hai người mời nhau uống trà tàu, rồi anh kia cũng xin họa một bài:

Quanh quanh đằng đít lại đằng đầu,Hễ thấy ai vào cắn gâu gâuĂn hết của thơm cùng của thốiTrăm năm chẳng được chén trà tàu.

Nhớ ra chỗ để ô

Bài thuyết giảng của cha đạo đang đề cập đến 10 điều răn.

Khi đến điều răn thứ 7: 'Ngươi không được ăn cắp', cha nhìn thấy một tín đồ có vẻ bồn chồn lo lắng. Lúc cha đề cập đến điều răn thứ 9: 'Ngươi không được ngoại tình', người đàn ông bỗng mỉm cười trở lại.

Sau buổi lễ, cha đạo đến gần người đàn ông nọ, hỏi nguyên nhân về thái độ đặc biệt của anh ta. người đàn ông nọ ngượng nghịu trả lời:

- Lúc cha giảng điều răn thứ 7, con chợt nhớ ra rằng con bị mất một cái ô, nhưng khi cha nói đến điều răn thứ 9, con sực nhớ ra con đã để quên nó ở chỗ nào!