Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Cứ tưởng mời nhảy

Trong vũ trường, chàng trai lại gần cô gái: 'Xin lỗi, đã có ai mời cô nhảy chưa?'

- Chưa, thưa anh - Cô gái hồi hộp trả lời.

- Vậy thì xin cô giữ giùm tôi ly rượu whisky này

- !!!!

Cái kim luôn chỉ một chỗ

Một cụ ông tuổi cuối thu mới sắm được một đôi giầy rất ưng ý. Vừa bước vào nhà, cụ liền khoe với cụ bà: 'Này bà! Bà có nhận ra điều gì khác lạ trên người tôi không?'

Cụ bà nhìn sơ rồi đáp:

- Tôi chẳng thấy gì khác lạ cả! Vẫn cái áo ông mặc từ tuần trước. Cái quần vẫn cáu bẩn như vậy!

Bực mình, cụ ông vào phòng cởi bỏ hết quần áo, đi ra hỏi bà vợ:

- Thế nào, bây giờ bà có thấy điều gì khác lạ trên người tôi chưa?

- Tôi chẳng thấy điều gì khác lạ cả! Vẫn là cái 'kim đồng hồ' lúc nào cũng chỉ sáu giờ rưỡi! - Cụ bà thở dài.

Cụ ông hớn hở:

- Phải rồi! Nó chỉ sáu giờ rưỡi bởi vì nó đang nhìn xuống đôi giầy mới của tôi đây này!

Cụ bà ngẫm nghĩ rồi bỗng tươi tỉnh hẳn lên:

- Ừ nhỉ! Vậy ngày mai ông đi mua mũ mới đi!

Thấy vậy mà không phải vậy

Quân đội ở một nước châu Âu đang cổ động các sinh viên đăng lính. Khi bài diễn văn của vị tướng lên đến cao trào, sinh viên huýt sáo, la ó và ném rau quả thối liên tục lên bục diễn thuyết.

Thế nhưng, đến khi vị tướng kết thúc bài diễn văn, họ không ném nữa mà vỗ tay khen ngợi và reo vang: 'Bis! Bis!'.

Một phóng viên thấy vậy bèn hỏi:

- Tại sao các cậu đã ném cà chua vào vị tướng ấy mà bây giờ lại vỗ tay khen?

Đại diện sinh viên đáp:

- Chúng tôi yêu cầu phát biểu lại, vì vẫn còn khá nhiều cà chua!

Quen gái điếm vì nghề nghiệp

Bác sĩ cùng vợ đi dạo phố. Gặp một cô gái điếm, cô ta cất tiếng: 'Chào bác sĩ!'

Bà vợ gắt:

- Anh quen cô ấy à?

- À, quen vì nghề nghiệp!

- Nghề của anh hay nghề của ả?

Kiểm điểm của học sinh chuyên Lý

Kính gửi cô giáo chủ nhiệm. Hôm qua, trong giờ ra chơi, bạn Hiếu ngồi cạnh em loay hoay phẫu thuật cái bút mực. Dù bạn không cố tình song lực quán tính vẫn khiến mực rơi vào áo em.

Bạn ấy không hề xin lỗi cũng như không chịu chấm dứt ngay việc giải phẫu vật đáng ra nên đưa vào viện bảo tàng từ lâu rồi.

Máu dồn vào tim khiến em đã dùng xấp xỉ 400N tác dụng lên người bạn ấy trong khoảng thời gian xấp xỉ 0,5s. Vì xung của lực bằng độ biến thiên động lượng nên đáng ra bạn ấy phải chuyển động lùi nhưng thật tiếc, bạn ấy béo quá, phản lực tác động lên tay em còn lớn hơn cả 400N kia.

Theo phản xạ tự vệ, bạn ấy lao vào em với vận tốc khá lớn, không một chút do dự. Kết quả là em bị bắn vào tường, mà tường lại nặng hơn em rất nhiều. Tuân theo định luật III Newton, tườg đứng yên, em bật ngược trở lại.

Tuy có hơi đau nhưng do cay cú, em liền áp dụng ngay định luật 'Húc'. Chỉ tại tội thừa mỡ nên va chạm giữa đầu em và bụng bạn ấy là... va chạm dẻo, lực của em bị triệt tiêu. Liên tiếp sau đó là một chuỗi quy tắc bàn tay trái, quy tắc bàn tay phải khiến em bị dao động với tần số lớn.

Đến lúc này, em không còn đủ sức chiến đấu nữa vì theo một vế của định luật bảo toàn năng lượng thì năng lượng không tự nhiên sinh ra, trong khi bữa sáng của em lại có hạn. Biết thân biết phận, em đã dựa vào Định luật bảo toàn tính mạng mà tự rút lui ôm hận về nhà.

Hôm nay, em viết bản kiểm điểm này để mong cô tha thứ. Em hứa lần sau nếu có đánh nhau, em sẽ chuẩn bị bữa sáng chu đáo hơn hay ít ra, cũng chọn đứa gầy hơn em làm đối thủ.