Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Cục vàng 105 kg

Nửa đêm có tiếng đập cửa. Chủ tiệm cầm đồ mở hé cửa liền bị mấy họng súng đen xì gí vào đầu.

- Các ông cần gì ạ?

- Vàng

...

- Bao nhiêu?

- 100 kg

- 105 kg được không?

- Quá tốt

- Cục vàng yêu quý của anh, dậy đi, có người đến đón em đi này

Sức khỏe hoàn toàn bình thường

Một doanh nhân nghỉ việc buổi sáng để đi khám bệnh thường niên ở bệnh viện khu vực.

Sau một hồi khám, xét nghiệm, vị bác sĩ thông báo: 'Sức khỏe của ông không có gì đang lo ngại, chỉ trừ huyết áp và cholesterol hơi cao thôi'.

Mặc dù phải trả tới 100 USD, doanh nhân nọ vẫn hài lòng. Rời bệnh viện, vị doanh nhân vẫy một taxi để về công ty. Tài xế hỏi:

- Ông đến đây khám bệnh phải không?

- Đúng vậy. - Doanh nhân đáp.

- Trông ông có vẻ bình thường, sức khỏe không có gì đáng lo ngại trừ huyết áp và lượng cholesterol hơi cao.

Mê tín

Hai tên trộm đột nhập vào một khách sạn cao tầng với mục đích đạo chích vài món đồ có giá trị. Đang tìm kiếm thì một tên kêu thất thanh.

'Tao nghe thấy tiếng còi báo động. Nhảy thôi', một tên hốt hoảng.

Tên kia ngăn lại :'Nhưng chúng ta đang ở trên tầng 13 đấy'.

'Mẹ kiếp! Bây giờ mà mày còn mê tín hả. Nhảy!', tên thứ nhất gắt lên.

Sáng hôm sau, cái chết của họ được đăng trên trang nhất của một tờ báo địa phương.

Bể trứng

Trên xe bus, một anh chàng trông thấy có bao tải hàng nên định ngồi lên. Bỗng bà già ngồi cạnh đó hét to: "Coi chừng bể trứng!".

Anh chàng hoảng hốt hỏi lại:

- Bao này đựng trứng hả?

- Không. Sầu riêng!

Lỗ thủng của ai?

Ngày xưa, có một dòng sông với cây cầu nối liền hai thị trấn. Một hôm, giữa cầu bị thủng một lỗ. Cần phải lấp lại. Dư luận ở cả hai bên bờ đều nhất trí như vậy. Nhưng một vấn đề nảy sinh là ai sẽ lấp lại.

Bên này thì cho là trách nhiệm của bên kia và ngược lại. Bên tả ngạn lập luận, do mọi người đều đi từ bên kia sang nên bên đó phải lấp lỗ thủng. Còn bên hữu ngạn thì nói thị trấn mình là điểm dừng cuối cùng, vì vậy họ không chịu trách nhiệm gì hết.

Cuộc tranh luận kéo dài... Lỗ thủng vẫn nằm đó.

Một lần, có người ăn xin bị thụt xuống lỗ thủng khi đi qua cầu và gãy mất một chân. Người ta vội hỏi xem anh này đi từ phía nào lại để quy trách nhiệm bồi thường thiệt hại. Nhưng người ăn xin không nhớ nổi vì lúc đó anh ta đang say xỉn.

Thời gian lại trôi qua...

Lần khác, có chiếc xe hơi chạy qua cầu, thụt xuống lỗ thủng và bị gãy trục bánh xe. Nhưng người lái xe chỉ có ý định đi ngang qua cả hai thị trấn nên chẳng bên nào chịu bồi thường tai nạn cho anh ta cả. Anh tài xế tức tối đi tìm hiểu lý do vì sao không ai chịu lấp lỗ thủng. Khi đã rõ nguồn cơn, anh tuyên bố:

- Tôi muốn mua lỗ thủng này! Ai là chủ sở hữu?

Cả hai thị trấn đều vội vàng trưng ra các giấy tờ chứng minh quyền sở hữu về phía mình.

- Chỉ một trong hai nơi có quyền bán lỗ thủng này thôi! Các vị phải chứng minh bằng thực tế quyền sở hữu chứ!

- Thế chứng minh bằng cách nào?

- Rất đơn giản! Chỉ người sở hữu thực sự mới có quyền bít lỗ thủng lại. Tôi sẽ mua của bên nào đã bít xong lỗ thủng.

Cả hai bên ra sức lấp lỗ thủng trên mặt cầu, trong khi người lái xe đứng hút xì gà và chờ sửa xe. Chỉ một loáng sau, cầu đã sửa xong. Mọi người tập trung đến đòi tiền bán lỗ thủng.

- Lỗ nào? - tài xế ngạc nhiên hỏi - Tôi chẳng nhìn thấy lỗ thủng nào hết. Tôi vẫn chuyên đi tìm mua các lỗ thủng và trả tiền rất hậu, nhưng các vị làm gì có lỗ thủng nào đâu mà đòi bán! Các vị định chọc quê tôi chắc?

Nói rồi anh ta lên xe chạy. Còn hai thị trấn cuối cùng đành hợp tác với nhau. Bây giờ, hễ ai đi qua cầu cũng bị họ chặn lại thu tiền lộ phí.