Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Cung cách ra đời một phần mềm

Lập trình viên tới trưởng nhóm: “Chúng ta không thể thực hiện dự án đã được đặt ra này. Nó có thay đổi lớn về thiết kế mà không ai trong nhóm chúng ta biết về cách sắp xếp của hệ thống này. Và hơn nữa, không ai trong công ty biết ngôn ngữ được sử dụng để viết ứng dụng. Theo ý tôi, công ty không nên nhận những dự án như vậy”.

Trưởng nhóm tới người quản lý dự án:

- Dự án này sẽ bao gồm phải thay đổi cách thiết kế. Hiện nay, chúng ta không có nhân viên nào có kinh nghiệm trong công việc này. Còn nữa, ngôn ngữ lập trình đó lại không quen thuộc với chúng ta, cho nên chúng ta sẽ phải sắp xếp để huấn luyện nếu chúng ta nhận dự án này. Theo ý kiến cá nhân tôi, chúng ta chưa sẵn sàng để bắt đầu dự án với tình hình hiện tại.

Quản lý dự án tới Quản lý cấp thứ nhất:

- Kế hoạch này đòi hỏi thay đổi thiết kế trong hệ thống và chúng ta không có nhiều kinh nghiệm trong lĩnh vực đó. Hơn nữa, không có nhiều người trong công ty chúng ta được đào tạo phù hợp để làm. Theo tôi, chúng ta cần có nhiều thời gian hơn bình thường để hoàn thành nó.

Quản lý cấp thứ nhất tới Quản lý cao cấp:

- Kế hoạch này đòi hỏi phải phải chuẩn bị lại. Chúng ta có một số người làm trong lĩnh vực này và một số khác biết cách thực thi của ngôn ngữ. Do đó họ có thể huấn luyện những người khác. Theo ý kiến cá nhân của tôi thì chúng ta nên nhận kế hoạch này, nhưng phải thận trọng.

Quản lý cao cấp tới giám đốc điều hành:

- Kế hoạch này sẽ cho ngành công nghiệp thấy khả năng linh hoạt của chúng ta trong việc tái cấu trúc lại thiết kế của một hệ thống được thừa kế lại. Chúng ta có đầy đủ các kỹ năng cần thiết và con người để thực hiện dự án một cách thành công. Theo tôi, chúng ta không nên để dự án này trượt khỏi tầm tay trong bất kỳ hoàn cảnh nào.

CEO tới khách hàng:

- Đây là một dự án nằm trong lĩnh vực chuyên môn của công ty chúng tôi. Chúng tôi đã thực hiện rất nhiều dự án cùng kiểu cho nhiều khách hàng lớn. Hãy tin tôi khi tôi nói rằng chúng tôi là công ty cạnh tranh nhất trong ngành công nghiệp để làm việc này. Cá nhân tôi cho rằng chúng ta có thể thực hiện dự án này một cách thành công và tốt đẹp trong phạm vi thời gian cho phép.


Lý do hạ giá

Jack thấy tấm biển trước cửa một ngôi nhà đề “Bán con chó biết nói”. Anh ta nhấn chuông và người chủ nói con chó đang ở sân sau. Jack đi vào và thấy một con chó lai đang ngồi ở đó.

 - Mày biết nói đúng không? - Jack hỏi.

- Phải! - Con chó trả lời.

- Vậy thì hãy kể cho tao nghe câu chuyện của mày!

Con chó nhìn lên và bắt đầu:

- Ồ, tôi nghĩ rằng biết nói là một khả năng rất hay có thể mang ra để giúp đỡ chính phủ. Vì vậy, tôi cho CIA biết khả năng của mình, và ngay lập tức họ cử tôi đi từ nước này đến nước khác, ngồi trong căn phòng có điệp viên và các quan chức chính phủ, bởi vì không ai nhận ra một con chó có thể là kẻ nghe trộm. Tôi đã là một trong những điệp viên xuất sắc nhất của họ trong nhiều năm. Tôi khám phá ra nhiều vụ thương luợng gian dối và được thưởng một tá huân chương. Nhưng công việc này lấy đi của tôi rất nhiều sức lực, tôi không còn trẻ như hồi xưa nữa. Có một vợ, hai con và bây giờ tôi vừa mới về hưu...

Nghe xong, Jack rất kinh ngạc. Anh đi ra ngoài và hỏi người chủ giá của con chó. Người chủ nói:

- Mười đôla.

Jack móc ví đếm tiền nhưng hỏi thêm:

- Con chó này rất đặc biệt. Tại sao ông lại bán nó rẻ như vậy?

Người chủ trả lời:

- Tôi không tin nó. Nó nói dối như Cuội ấy!

Chết chỉ vì cỡ áo sơ mi

Một người đàn ông cứ đến văn phòng làm việc là thấy nghẹt thở và mặt nóng bừng, đỏ lên từng đám.

Ông đến bác sĩ:

- Thưa bác sĩ, ban đêm tôi hoàn toàn bình thường. Nhưng tôi chỉ vừa đến văn phòng là mặt nóng bừng lên với nhiều vết đỏ và bắt đầu nghẹt thở.

Bác sĩ bảo ông ta:

- Ông cởi áo ra.

Bác sĩ lấy ống nghe nghe toàn thân từ trên xuống dưới bệnh nhân của mình, rồi nói:

- Ông lo lắng quá nhiều. Ông hãy cất bỏ những lo lắng của mình đi.

Người đàn ông nằm điều trị và mười lăm ngày sau ông ra viện không còn nỗi ưu phiền nào. Ông trở lại văn phòng làm việc. Nhưng khi nhìn mình trong gương ông lại thấy mặt nhiều vết đỏ và bắt đầu khó thở. Thế là lần này ông đến gặp một bác sĩ chuyên gia kì cựu. Vị bác sĩ này, sau khi phân tích kĩ lưỡng hiện trạng, kết luận:

- Cái này do dạ dày. Phải cắt bỏ một phần dạ dày của ông bệnh mới khỏi được.

Thế là, a lê hấp, một phần dạ dày của ông ta bị cắt bỏ. Trong thời gian hồi sức, ông không hề bị đỏ mặt và nghẹt thở nên rất hài lòng. Ông thanh toán viện phí rồi về nhà làm một giấc ngon lành.

Sáng hôm sau, ông đến văn phòng làm việc. Nhưng vừa mới bước ra phố ông lại nghẹt thở và đỏ bừng mặt. Xe cấp cứu đến đưa ông vào bệnh viện. Tất cả bác sĩ hội họp lại hội chẩn trường hợp này và quyết định cắt bỏ toàn bộ ruột già của ông.

Ba tháng sau, ông bắt đầu khó cử động chân tay. Nhưng người ta bảo ông:

- Ông sẽ không bao giờ còn nghẹt thở và đỏ mặt nữa đâu. Có điều ông chỉ sống được năm hay sáu tháng nữa thôi.

- Thôi đành vậy. Nhưng chí ít tôi cũng phải kết thúc mọi cái thật đẹp.

Ông dùng tất cả các khoản tiền tiết kiệm mua một chiếc ôtô hạng sang và nhất quyết phải trở thành một người sành điệu. Ông vào một cửa hiệu lớn đặt may đo năm bộ com lê, một tá cravat, năm đôi giày và, ông yêu cầu:

- Tôi muốn trong năm tháng liền mỗi ngày mặc một chiếc áo sơ mi. Như vậy sẽ phải may cho tôi một trăm năm mươi chiếc!

- Vâng được ạ, nhân viên cửa hàng nói. Xin ông đợi một lát, chúng tôi lấy số đo cho ông... Dài tay 57, vòng bụng 75, cao 62 và vòng cổ 40...

- Không, ông ta nói. Vòng cổ tôi không phải 40 mà là 37...

- Thưa ông, 40 là vòng cổ của ông. Chúng tôi vừa mới đo xong mà.

- Không, 37, tôi yêu cầu anh, 37!

- Vậy được ạ. Ông nhớ cho, đây là theo yêu cầu của ông. Nhưng, nếu ông mặc áo sơ mi vòng cổ 37, mặt ông sẽ lúc nào cũng đỏ và ông luôn nghẹt thở...

Không phải tớ

Hàng xóm tốt bụng bảo John:

- Này, ban đêm cậu nhớ kéo cái rèm cửa sổ.

- Có chuyện gì vậy?

- Tối qua, tớ vô tình nhìn qua cửa sổ thấy vợ chồng cậu đang...

- Đâu có! Tớ đi uống rượu đến sáng nay mới mò về mà!

Tân hôn

Đôi vợ chồng mới cưới. Sáng hôm sau, hai người thức dậy, chàng bảo: 'Em yêu, đến lúc ăn bữa sáng rồi đấy!'.

- Thôi, anh yêu, ta thay bữa sáng bằng tình yêu đi - nàng đề nghị.

Chàng đồng ý. Bữa trưa tình huống cũng lặp lại như vậy. Đến chiều, nàng nhìn thấy chàng ngồi co chân trên lò sưởi. Ngạc nhiên, nàng hỏi:

- Anh làm gì thế, anh yêu?

- À, anh đang... hâm nóng bữa tối ấy mà.