Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Cung cách ra đời một phần mềm

Lập trình viên tới trưởng nhóm: “Chúng ta không thể thực hiện dự án đã được đặt ra này. Nó có thay đổi lớn về thiết kế mà không ai trong nhóm chúng ta biết về cách sắp xếp của hệ thống này. Và hơn nữa, không ai trong công ty biết ngôn ngữ được sử dụng để viết ứng dụng. Theo ý tôi, công ty không nên nhận những dự án như vậy”.

Trưởng nhóm tới người quản lý dự án:

- Dự án này sẽ bao gồm phải thay đổi cách thiết kế. Hiện nay, chúng ta không có nhân viên nào có kinh nghiệm trong công việc này. Còn nữa, ngôn ngữ lập trình đó lại không quen thuộc với chúng ta, cho nên chúng ta sẽ phải sắp xếp để huấn luyện nếu chúng ta nhận dự án này. Theo ý kiến cá nhân tôi, chúng ta chưa sẵn sàng để bắt đầu dự án với tình hình hiện tại.

Quản lý dự án tới Quản lý cấp thứ nhất:

- Kế hoạch này đòi hỏi thay đổi thiết kế trong hệ thống và chúng ta không có nhiều kinh nghiệm trong lĩnh vực đó. Hơn nữa, không có nhiều người trong công ty chúng ta được đào tạo phù hợp để làm. Theo tôi, chúng ta cần có nhiều thời gian hơn bình thường để hoàn thành nó.

Quản lý cấp thứ nhất tới Quản lý cao cấp:

- Kế hoạch này đòi hỏi phải phải chuẩn bị lại. Chúng ta có một số người làm trong lĩnh vực này và một số khác biết cách thực thi của ngôn ngữ. Do đó họ có thể huấn luyện những người khác. Theo ý kiến cá nhân của tôi thì chúng ta nên nhận kế hoạch này, nhưng phải thận trọng.

Quản lý cao cấp tới giám đốc điều hành:

- Kế hoạch này sẽ cho ngành công nghiệp thấy khả năng linh hoạt của chúng ta trong việc tái cấu trúc lại thiết kế của một hệ thống được thừa kế lại. Chúng ta có đầy đủ các kỹ năng cần thiết và con người để thực hiện dự án một cách thành công. Theo tôi, chúng ta không nên để dự án này trượt khỏi tầm tay trong bất kỳ hoàn cảnh nào.

CEO tới khách hàng:

- Đây là một dự án nằm trong lĩnh vực chuyên môn của công ty chúng tôi. Chúng tôi đã thực hiện rất nhiều dự án cùng kiểu cho nhiều khách hàng lớn. Hãy tin tôi khi tôi nói rằng chúng tôi là công ty cạnh tranh nhất trong ngành công nghiệp để làm việc này. Cá nhân tôi cho rằng chúng ta có thể thực hiện dự án này một cách thành công và tốt đẹp trong phạm vi thời gian cho phép.


Tết kiến

Trong giờ học, cô đang giảng bài.Thấy có một học trò đang loay hoay đùa giỡn.
- Cô liền hỏi: Em cho cô biết: "Tết kiến có nghĩa là gì?"
- Thưa cô, là khi đó kiến sẽ đi ăn Tết,đi chơi thoải mải.
- Hả???

Cũng thế thôi

Vừa thấy Siêu đi học về, Nhân vội vã hỏi :
- Tớ bị cúm, tiếc quá, ko được coi đá bóng. Kết quả ra sao, lớp mình thắng hay thua ?
- Siêu (la to): Lớp mình thắng 2/1
- Nhân: Lớp mình giỏi nhỉ! Còn bài kiểm tra Toán, Văn, hôm nay cô trả, tớ được mấy điểm?
- Siêu: Cũng thế thôi!

Truyện cười dân gian

Có tiếng gõ cửa, chủ nhà chạy ra mở:

- Cháu đấy à, vào đi, vào đi. Nào cháu cần gì?

- Bố cháu muốn mượn bác cái mở nút chai.

- Nút chai à, mắt ông ta sáng lên - Về nhà nói với bố chuẩn bị thêm cái chén, bác sẽ... tự tay mang ngay sang bây giờ nhé.

Bác sĩ tâm lý cũng bị sốc

Có một cụ bà ngoài 80 tuổi, ở nhà buồn, cụ quyết định chơi xổ số để giải trí.

Rồi một ngày kia cụ trúng số độc đắc trị giá 200 triệu USD. Các con sợ cụ sốc quá khi biết tin vui nên thống nhất thuê một bác sĩ tâm lý để báo cho cụ. Một bác sĩ tài giỏi nhất thành phố đã được chọn để giải quyết vấn đề này. Dưới đây là phương pháp bác sĩ đã áp dụng với bà cụ.

- Thưa cụ, năm nay cụ bao nhiêu tuổi?

- Tôi năm nay 86 tuổi.

- Nếu cụ trúng xổ số 5 đôla, cụ sẽ làm gì?

- Tôi sẽ mua cho cháu một chiếc cặp sách mới.

- Nếu trúng 20 đôla, cụ sẽ làm gì?

- Tôi sẽ mua một ít vật dụng trong gia đình.

- Nếu trúng 100 đôla, cụ sẽ làm gì?

- Tôi sẽ mời cả gia đình đi ăn nhà hàng.

Và cứ thế tiếp diễn cho đến lúc ông bác sĩ tâm lý nhận thấy, cụ già đủ bình tĩnh để nghe tin trúng xổ số độc đắc. Ông nói:

- Nếu trúng xổ số 200 triệu đôla, cụ sẽ làm gì?

Cụ già đã mệt mỏi vì những câu hỏi của vị bác sĩ nên trả lời cho qua:

- Một nửa số tiền đó thuộc về ông!

Ông bác sĩ lăn đùng ra ngất xỉu vì không đủ bình tĩnh để nghe một tin giật gân ngoài sức tưởng tượng của mình.