Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Cùng cảnh ngộ

Hai khách bộ hành đi ngược chiều nhau trên một đường mòn hẹp.

Khi lại gần nhau, người nọ thấy người kia có dáng đi y hệt mình, kéo lê một chân dưới đất. Tới lúc giáp mặt, một người chỉ xuống cẳng chân tật nguyền của mình, cất giọng đầy cảm xúc:

- Chiến tranh vùng Vịnh! 1991, cách đây 15 năm.

Người kia gật đầu tỏ vẻ thông cảm, rồi cũng chỉ xuống cái chân đang kéo lê trên mặt đường của mình, thở dài:

- Cứt chó! Cách đây 20 mét!

Chờ gì?

Hai vợ chồng nọ đi theo một đoàn khách du lịch thăm bảo tàng Luis. Ở đây, ông chồng cứ đi qua đi lại trước bức tượng cô gái khoả thân với chỉ độc mỗi chiếc lá nho trên mình.

Thấy chồng không chịu đi mà đôi mắt dán tịt vào bức tượng, cô vợ gắt:

- Anh chờ đợi gì thế? Chờ mùa thu à!?

Nguyên nhân của sự phẫn nộ

Một người đàn ông phải ra hầu tòa vì bị buộc tội dùng búa giết chết vợ và con trai của mình. Đứng trước vành móng ngựa, ông ta cúi đầu nghe tòa luận tội, không một lời phản bác.

Khi phiên xử đến hồi kết thúc, thẩm phán hỏi:

- Bị cáo có thừa nhận đã giết vợ bằng búa hôm 3/8 không?

- Có!

- Đồ chuột cống bẩn thỉu! - Một người đàn ông ngồi phía dưới chồm lên gào vào mặt bị cáo, vẻ phẫn nộ.

Thẩm phán yêu cầu ông ta ngồi xuống và kiềm chế, không gây tiếng ồn trong phiên tòa.

- Và hôm 10/9, bị cáo lại đánh con trai của mình đến chết bằng một cây búa. Bị cáo có nhận tội không?

- Có! - Kẻ đứng trước vành móng ngựa thú nhận.

Người đàn ông lúc nãy lại chồm lên, gào hết cỡ:

- Đồ chuột cống bẩn thỉu thối tha ti tiện!

Thẩm phán nghiêm khắc nhắc nhở ông ta:

- Nếu ông còn tiếp tục gây huyên náo, tôi sẽ buộc ông vào tội xúc phạm sự tôn nghiêm của tòa án...

Người đàn ông kia ngắt lời:

- Nếu ngài hiểu cảm giác của tôi, chắc ngài sẽ thông cảm. Tôi là hàng xóm của hắn... Hai lần tôi sang nhà hắn hỏi mượn búa mà lần nào hắn cũng trả lời là không có.

Bị oan

Nhân dịp nghỉ hè, Robert và Raymond cùng nhau đi leo núi. Khi họ đến nơi thì xảy ra một cơn bão, hai người đành tìm chỗ trú tại một biệt thự lớn. Chủ nhân ngôi nhà, một phụ nữ xinh đẹp, nói rằng họ chỉ có thể qua đêm trong nhà kho ngoài vườn, vì cô đang chịu tang chồng. Chín tháng sau, Robert gọi điện cho Raymond:

- Raymond này, anh có còn nhớ cái đêm mà chúng ta buộc phải ngủ trong nhà kho không?

- Nhớ, rồi sao?

- Anh có còn nhớ nữ chủ nhân xinh đẹp của tòa biệt thự lớn?

- Nhớ chứ...

- Anh có còn nhờ là đêm hôm đó, khi tôi đang ngủ thì anh lén đột nhập vào phòng cô ấy không?

- Nhớ... Raymond hạ giọng lo lắng.

- Để tránh tai tiếng, anh đã lấy tên và địa chỉ của tôi để tự giới thiệu với cô ấy?

- Có lẽ... mình nên xin lỗi cậu. Đầu dây bên kia ngập ngừng.

- Không, tôi phải cảm ơn anh, vì cô ấy vừa từ trần và để lại cho tôi tòa nhà cùng 10 triệu đôla!

- !!!

"Pause" một thời gian

Nhân lúc chồng đang vui vẻ, vợ đưa chuyện:

- Anh biết không, sau khi ly dị, ông chồng cũ của em chưa lấy được ai cả!

- À, chẳng qua là anh ta muốn thư giãn thôi!