Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Đặc ân của Tổng thống

Tổng thống đang đi thăm một khu dân cư và mọi người đều diện bộ quần áo đẹp nhất của mình. Tất cả đứng dọc hai bên đường đi để mong nhận được sự quan tâm của ngài.

Một người dân địa phương mặc bộ quần áo đi lễ đẹp nhất của mình và đinh ninh Tổng thống sẽ ngừng lại và nói chuyện với mình. Ông ta đứng cạnh một kẻ vô gia cư rất hôi hám. Chợt Tổng thống đi ngang, kề vào tai gã vô gia cư thì thầm câu gì đấy rồi đi ngang tiếp. Không thể tin được là Tổng thống lại không thèm đếm xỉa đến mình, ông bèn đến bên kẻ vô gia cư nọ và nhanh chóng thương lượng đổi bộ quần áo xịn của mình lấy bộ đồ rách rưới của kẻ khốn cùng, các thêm tất cả số tiền đang có trong ví.

Mặc bộ quần áo hôi hám ấy vào, ông ta chạy như bay xuống phố, vòng ra phía trước đón đầu Tổng thống để mong có cơ hội được diện kiến và tiếp chuyện.

Vừa may Tổng thống đi đến, nhác thấy ông ta, ngài tiến lại gần, vẻ mặt cực kỳ niềm nở làm người đàn ông như nở từng khúc ruột. Thế rồi, ngài kề vào tai ông ta thì thầm:

- Lúc nãy ta đã bảo ngươi cút khỏi đây với mớ giẻ rách khốn kiếp này rồi mà?

Ba bộ xương

Một bộ xương người rời nghĩa địa lang thang ngoài đường. Gặp một bộ xương khác, nó bèn hỏi: 'Cậu chết năm nào vậy?'

- Tớ chết đói năm Ất Dậu.

Còn cậu?

- Tớ mới chết, ở châu Phi.

Hai bộ xương cùng nhau đi tiếp, được một lúc thì gặp bộ xương thứ ba.

- Trời đất, cậu chết năm nào mà bộ dạng tả tơi vậy?

Bộ xương kia nổi cáu:

- Điên à, tao còn đang sống sờ sờ ra đây.

- Vậy cậu là ai?

- Nhân viên môi giới chứng khoán.

Chủ ngữ

Thầy giáo viết lên bảng câu: "Người đàn ông lang thang đã chết đói!". Rồi quay lại hỏi học sinh:

- Này Tí, em cho thầy biết chủ ngữ ở đâu?"

- Ơ.. Có lẽ dưới mồ ạ!!!

Bị vợ bỏ vì đi tiểu đúng giờ

Hai ông chồng gặp nhau trong quán bar. Một ông thổ lộ: 'Tôi không biết phải làm sao nữa, vợ tôi muốn bỏ tôi'.

- Tại sao vậy?

- Bởi vì tôi có thói quen đi tiểu lúc 6h30 sáng, chính xác, không hơn không kém một phút.

- Thật tuyệt vì anh có thể sinh hoạt điều độ đến thế. Vấn đề nằm ở đâu?

- Tôi thường tỉnh giấc lúc 7h30...

Nịnh bợ

Có một người hay nói nịnh. Một hôm, anh ta đến thăm quan huyện, vừa bước vào cổng đã rối rít: Quan lớn nhân đức thật, đến thú dữ cũng phải lánh đi nơi khác.

Hôm qua, vừa bước chân đến địa hạt, chính mắt con thấy từng bầy cọp kéo nhau sang mấy làng bên cạnh.

Quan cười híp mắt. Lát sau, lính vào báo đêm qua cọp đã bắt mất ba mạng người. Quay sang người khách, quan trợn mắt:

- Sao người nói đã tận mắt trông thấy lũ cọp bỏ đi?

Người kia bí quá, đành nói liều:

- Chắc các quan làng bên cũng nhân đức không kém quan lớn nên lũ cọp không có chỗ trú chân đành quay trở lại làng ta đấy ạ.