Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Để làm gì chứ?

Thấy một ông có vẻ ở xa đến ngắm nghía mãi chiếc ôtô trưng bày, người bán hàng nói:

- Xe đẹp quá, phải không ông? Đây là model mới nhất đấy. Nó có thể đạt tới tốc độ 160...

- 160 là thế nào nhỉ?

- Ví dụ như ông ăn tối ung dung ở nhà, ăn xong, ông và vợ lên xe và thế là chỉ 11h đêm, ông bà sẽ tới Paris. Thật là tuyệt phải không ông?

- Tuyệt thật! Ngày mai tôi sẽ mang tiền đến.

Hôm sau, rồi hôm sau nữa vẫn không thấy ông khách quay lại. 3 tuần trôi qua, tình cờ, người bán xe gặp ông ta ở ngoài phố, anh ta hỏi:

- Sao không thấy ông đến mua xe, ông chẳng bảo là ngay hôm sau sẽ mang tiền đến cơ mà?

- Vâng... Nhưng tôi lại thay đổi ý kiến, vì bà vợ tôi bảo: "Chúng ta phóng xe đến một thành phố chẳng quen biết ai vào lúc 11h đêm để làm gì?"


Truyện cười dân gian

Nhà báo hỏi một nông dân:

- Năm vừa rồi, vụ thu hoạch thảm hại lắm phải không bác?

- Đúng vậy, bác nông dân đáp. Vụ thu hoạch tồi tệ đến nỗi hôm gia đình tôi bung ngô cho bữa tối, một mình bố tôi ăn hết luôn 5 hecta.

Không để ngày mai

Có người khuyên giám đốc muốn nâng tinh thần làm việc của nhân viên, nên treo khẩu hiệu: "Việc hôm nay chớ để ngày mai". Một tháng sau, người này hỏi giám đốc:

- Nhân viên của anh phản ứng thế nào với khẩu hiệu đó?

- Thủ quỹ của tôi biển thủ tiền ngay hôm ấy, trưởng phòng tổ chức biến mất với cô thư ký của tôi và tất cả người khác đồng loạt đòi tăng lương.

Vợ đảm

Bill đi làm về thấy Ann, vợ anh, đang ngồi khóc sụt sùi. 'Em thấy thật tồi tệ', Ann nói.

- Em đang là bộ vest duy nhất của anh thì làm cháy một lỗ to tướng ở đầu gối quần.

- Thôi, không sao - Bill an ủi - Em có nhớ không, anh có chiếc quần dự phòng cho bộ vest mà.

- Em nhớ, và thật may là anh có chiếc quần dự phòng đó - Ann nói và lau nước mắt - Em đã cắt nó ra để vá lỗ thủng, trông cũng không kinh khủng lắm.

Truyện cười dân gian

Một tay cao bồi lần đầu đến thành phố lớn và nhìn thấy một chiếc máy xem bói tự động. Anh ta tò mò bước vào cabin và nhét vào đó đồng xu. Sau 2 giây, máy in ra tờ giấy như sau: “Anh tên là John Bill, cao 1m85, nặng 105 kg. Anh chuẩn bị đi chuyến tàu 8h30’ và anh sắp có hạn lớn'.

Tay cao bồi còn đang kinh ngạc thì một người da đỏ bước đến, ông ta quả quyết chiếc máy này hoàn toàn nói láo. Hai người bàn nhau thử trao đổi quần áo xem cái máy sẽ phản ứng ra sao. Thay đồ xong, John lại bước vào cabin, nhét đồng xu và đọc tờ giấy vừa in ra:

'Anh vẫn là John Bill, cao 1m85, nặng 105 kg, nhưng hiện nay anh đã:

- Lỡ chuyến tàu lúc 8h 30’

- Bị mất quần áo cùng ví tiền và khẩu súng ngắn

- Lây bệnh ghẻ của tên lừa đảo.