Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Để làm gì chứ?

Thấy một ông có vẻ ở xa đến ngắm nghía mãi chiếc ôtô trưng bày, người bán hàng nói:

- Xe đẹp quá, phải không ông? Đây là model mới nhất đấy. Nó có thể đạt tới tốc độ 160...

- 160 là thế nào nhỉ?

- Ví dụ như ông ăn tối ung dung ở nhà, ăn xong, ông và vợ lên xe và thế là chỉ 11h đêm, ông bà sẽ tới Paris. Thật là tuyệt phải không ông?

- Tuyệt thật! Ngày mai tôi sẽ mang tiền đến.

Hôm sau, rồi hôm sau nữa vẫn không thấy ông khách quay lại. 3 tuần trôi qua, tình cờ, người bán xe gặp ông ta ở ngoài phố, anh ta hỏi:

- Sao không thấy ông đến mua xe, ông chẳng bảo là ngay hôm sau sẽ mang tiền đến cơ mà?

- Vâng... Nhưng tôi lại thay đổi ý kiến, vì bà vợ tôi bảo: "Chúng ta phóng xe đến một thành phố chẳng quen biết ai vào lúc 11h đêm để làm gì?"


Thời trẻ

Có 2 tên tù binh Taliban ngồi nói truyện về thời đi học của mình :

- Tên 1 : Thời tao còn đi học phải đổi trường mới liên miên.
- Tên 2 : Vì sao thế ?
- Tên 1 : Vì trường cứ xây xong là lại đánh bom lại sụp lại xây tiếp.
- Tên 2 : Thế là bình thường. Lớp tao còn mỗi ngày thay một thầy mới cơ.
- Tên 1 : Thế mày học lớp gì ?
- Tên 2 : Đánh bom tự sát.

Chuyện tế nhị

Chàng cao bồi bước vào hiệu thuốc ở Texas và xin gặp một nam dược sĩ, tư vấn chuyện tế nhị. Không may, chủ hiệu thuốc là một cô gái.

- Ở đây chỉ có tôi và em gái, anh có vấn đề gì cứ nói. Anh yên tâm, chúng tôi làm việc rất chuyên nghiệp.

- Vậy thì được nhưng thực sự tôi thấy hơi ngượng. Chả là 'cái ấy' của tôi thường xuyên dựng đứng. Nó khiến tôi gặp rắc rối và vô cùng xấu hổ. Không hiểu cô có thuốc gì trị nó không?

- Anh chờ tôi bàn với em gái đã nhé.

Sau vài phút, cô chủ trở lại, vẻ mặt đăm chiêu: 

- Chúng tôi đã bàn rất kỹ và phương thuốc tốt nhất có thể giới thiệu cho anh là: 1/3 quyền sở hữu hiệu thuốc, một chiếc xe bán tải và 3.000 USD tiêu vặt hằng tháng. 

 

Truyện cười dân gian

Một nhà văn trẻ hậm hực kể với bạn:

- Hôm qua, thằng cu nhà mình lẫm chẫm đi vào bếp đốt mất năm chục trang bản thảo cuốn tiểu thuyết mình đang viết.

- Chẳng lẽ nó đã biết đọc rồi ư? - Anh bạn ngạc nhiên hỏi.

Ai là sếp?

Thấy nhân viên không tôn trọng mình, ông sếp liền cho treo một tấm biển trên cửa ra vào mang dòng chữ: 'Tôi là sếp'.

Trưa hôm đó, đi ăn về, ông ta thấy tấm biển bị tháo đi mất. Thế vào đó là mảnh giấy nhỏ dán dòng chữ: 'Vợ ông vừa đến, đòi lấy tấm biển của bà ấy về'.