Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Đêm tân hôn

Khách khứa ra về hết, trong buồng chỉ còn đôi vợ chồng trẻ. Cùng nhau uống ly rượu hợp cẩn, nhìn nhau say đắm, chú rể hăng hái giục: 'Thôi, ta vào việc đi em!'.

Cô dâu bẽn lẽn: 'Vội thế. Còn sớm mà anh!' .

Chú rể nôn nóng: 'Sớm gì nữa, 10h rồi đấy'.

Cô dâu lại bẽn lẽn: 'Nhỡ ai gọi cửa thì phiền'.

Chú rể càng nôn nóng: 'Không ai quấy rầy chúng mình nữa đâu. Thôi, nhanh lên em! Anh chịu không nổi rồi'.

Cô dâu rụt rè: '... Thế anh tắt đèn đi vậy. Xấu hổ lắm'.

Chú rể trố mắt: 'Sao lại phải tắt đèn? Tắt đèn thì làm sao... đếm tiền được?'.


Ví dụ cụ thể

Một giảng viên môn lịch sử thế giới cận đại có thói quen vào đề bằng câu hỏi để đánh giá hiểu biết của sinh viên, sau đó mới bổ sung và phát triển thêm chủ đề.

Một hôm, ông đặt câu hỏi cho cả lớp:

- Toàn cầu hóa là gì?

- Là cái chết của vương phi Diana. - Một sinh viên đáp.

- Sao lại thế?

- Thì vương phi người Anh đi chơi với một người bạn Ai Cập. Họ bị tai nạn giao thông trong một đường hầm nước Pháp, trên một chiếc xe hơi Đức, do tài xế người Bỉ lái - tay này uống quá nhiều whisky xứ Scotch. Họ bị những tay săn ảnh Italy đuổi theo trên những chiếc xe Nhật. Bác sĩ chữa trị cho họ người Canada gốc Brazil.

Bây giờ mới đúng

Nhà ngoại giao nọ vốn nổi tiếng với tính hài hước. Một lần dự tiệc, khi ông ta đến mọi người đã ngồi kín bàn ăn, ông ta đành ngồi xuống một chiếc ghế thừa ở góc bàn. Mới yên chỗ, ông ta đã lên tiếng:

- Tôi xin đố các vị giữa hai chân tôi là cái gì?

Bàn tiệc chợt im ắng hẳn, cánh đàn ông thì lấy khăn tay che miệng cười, cánh đàn bà thì ngượng nghịu ngó lơ. Đợi cho yên ắng, ông mới giải đáp:

- Giữa hai chân tôi bây giờ là cái chân bàn. (Ý nói một quan khách như ông mà lại phải ngồi ở góc bàn).

Mọi người đều ồ lên thở phào. Chủ bữa tiệc đề nghị mời ông vào vị trí giữa bàn. Vừa ấm chỗ ông lại nói:

- Bây giờ đố các vị giữa hai chân tôi là cái gì?

Khác với lúc nãy, tiếng phỏng đoán nổi lên râm ran, người đoán chân ghế, người đoán thìa, nĩa... ông đều lắc đầu tất, đợi mọi người yên lặng, ông mới thủng thẳng trả lời:

- Giữa hai chân tôi bây giờ là cái mà các vị đoán lúc nãy.

Con tôi đâu

Ở địa phương nọ có đợt chia ruộng mới, nhưng theo qui định thì do ruộng ít mà người thì đông nên cứ ba đứa trẻ con mới được chia một suất như của người lớn.

Hai vợ chồng nhà này có 8 đứa con nên theo qui định chỉ được có 4 suất ruộng. Người vợ rất muốn có thêm 1 suất ruộng liền bàn với chồng:

- Anh là dân xây dựng nay đây mai đó, em đoán chắc là thế nào anh cũng có một đứa con nào đó với người phụ nữ khác ở đâu đó, anh có thể tìm cách đón nó về được không, em không trách anh đâu.

Quả nhiên đúng như vợ đoán, người chồng có 1 đứa con nữa thật. Và anh ta nghe lời vợ, lên đường đón nó về. Sau 3 ngày người chồng mang được đứa trẻ về nhà. Về đến nhà người chồng thấy vợ ngồi buồn rầu trước cửa mà không thấy bọn trẻ đâu cả, ngạc nhiên người chồng hỏi:

- Sao em lại buồn thế, bọn trẻ đâu hết cả rồi?

- Trong khi anh đi đón con, ở nhà người ta cũng lần lượt đến đón hết chúng đi rồi.

Cùng tậm tịt cả

Ông chủ nhà xuất bản nọ tặng một tác giả xuất sắc của mình chiếc đồng hồ vàng nhân dịp năm mới. Nghe tin, một nhà thơ nghiệp dư liền đến phàn nàn với ông rằng anh ta bị lãng quên, rồi sau đó cũng được tặng một chiếc đồng hồ.

Anh ta hớn hở ra về. Nhưng chỉ 3 ngày sau đã quay lại, than vãn chiếc đồng hồ không chạy được nữa. Chủ nhà xuất bản nhẹ nhàng trách:

- Thưa ngài, thế ngài tưởng thơ của ngài 'chạy' ư?