Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Đến đâu?

Trong giờ địa lý, cô giáo hỏi:

- Em nào cho cô biết, nếu ta đào một cái lỗ thật sâu ở lớp học này (ý nói đến tâm trái đất), chúng ta sẽ đi đến đâu?

- Phía cuối lớp học vọng lên tiếng trả lời: Thưa cô, chúng ta sẽ đi đến phòng kỷ luật ạ!


Em là má của nó

Khi gọi điện thoại đến nhà bạn bè, hãy cảnh giác vì có thể người tiếp chuyện là các bậc phụ huynh của họ.

- Alô! Em ơi cho anh hỏi anh Tuấn có nhà không?

- Dạ không.

- Em cho anh nhắn Tuấn là cái Vân có thai rồi lo mà chuẩn bị đưa nó đi đi.

- Dạ. Xin lỗi cho biết tên người nhắn được không?

- À, anh tên Thái cưng ạ. Giọng em dễ thương quá cơ, yêu rồi đấy. Mà em là gì của Tuấn vậy?

- Dạ, em là... má của nó ạ...

Cô đơn từ lâu rồi!

Sau đám tang, người bạn gái an ủi góa phụ:

- Chị đừng buồn, chúng tôi sẽ không bỏ mặc chị trong cô đơn.

Góa phụ ngậm ngùi, nói:

- Xin đừng lo cho tôi! Đã hai mươi năm rồi, đêm nay là đêm đầu tiên tôi biết chắc anh ấy ngủ ở đâu.

 

Người ngoan đạo

Thánh Peter rất vui lòng vì được đón ông Brown là người vô cùng ngoan đạo tại cổng Thiên đàng. Sau những lời chào hỏi xã giao, Thánh liền đưa ông đi vòng quanh để chiêm ngưỡng những cảnh giới siêu phàm của cõi trời. Tới một chỗ toàn đồng hồ, cái to, cái nhỏ, cái vuông cái tròn, Thánh mỉm cười giải thích:

'Những chiếc đồng hồ này dùng để đo lỗi lầm mà con người gây ra trên trần thế. Những chiếc có kim quay nhanh thể hiện người đó gây ra nhiều tội ác, những chiếc quay chậm là người đó gây ra ít tội hơn. Còn những chiếc dừng hẳn lại là của người tốt, họ sẽ được lên thiên đàng sau khi chết, như con vậy'.

Tuy nhiên, ông Brown tìm mãi vẫn không phát hiện ra chiếc đồng hồ có đề tên vợ mình. Ông quay lại hỏi Thánh Peter và được nghe câu trả lời: 'À, cái đồng hồ của vợ con hiện được sử dụng làm quạt trần ở văn phòng của ta'.

Cùng tậm tịt cả

Ông chủ nhà xuất bản nọ tặng một tác giả xuất sắc của mình chiếc đồng hồ vàng nhân dịp năm mới. Nghe tin, một nhà thơ nghiệp dư liền đến phàn nàn với ông rằng anh ta bị lãng quên, rồi sau đó cũng được tặng một chiếc đồng hồ.

Anh ta hớn hở ra về. Nhưng chỉ 3 ngày sau đã quay lại, than vãn chiếc đồng hồ không chạy được nữa. Chủ nhà xuất bản nhẹ nhàng trách:

- Thưa ngài, thế ngài tưởng thơ của ngài 'chạy' ư?