Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Dẻo và bền nhất

- Thầy: Trò nghe đây: sắt thép, đồng…vật liệu nào dẻo dai và bền nhất?
- Quỳnh: Thưa thầy là…Thưa thầy cho 5 phút suy nghĩa ạ. Á! Thưa thầy vật dẻo dai và bền nhất đó là sợi tóc ạ.
- Thầy: Sao! Làm gì có chuyện đó sợi tóc làm sao có thể dẻo hơn sắt thép được?
- Quỳnh: Sao lại ko ạ! Thưa thầy chẳng phải người ta nói nghìn cân treo sợi tóc đó thôi ạ.

Bé cái lầm

Thánh Peter đứng trước cổng thiên đàng để đón chào linh hồn những người mới đến. Ngài trông thấy Đức Jesus đang đi đến bèn ra dấu thu hút sự chú ý của Đức Chúa.

- Con có chút việc phải đi. Người có thể trông chừng giùm cánh cổng này không ạ?

- Được! Nhưng ta phải làm gì?

- Chỉ cần tìm hiểu những người đến đây, hỏi về hoàn cảnh gia đình họ, cuộc sống của họ. Sau đó quyết định họ có xứng đáng được vào thiên đàng không.

- Nghe thú vị nhỉ đấy. Được, để ta làm cho. - Chúa phán.

Thế là thánh Peter ra đi và Chúa Jesus đứng canh cổng. Người đầu tiên xuất hiện trước cổng thiên đàng là một ông lão già nua, loà dở. Đức Jesus gọi ông lão ngồi vào bàn kiểm tra và ngồi đối diện với ông. Nhìn chăm chú vào ông lão, Đức Jesus hỏi:

- Ông sinh sống bằng nghề gì?

- Tôi làm nghề thợ mộc. - Ông lão trả lời.

Đức Jesus nhớ lại cuộc sống của ngài khi còn ở trần gian và hỏi tiếp:

- Ông có gia đình không?

- Có! Tôi có một đứa con trai,nhưng đã lạc mất nó.

Đức Jesus ấn tượng mạnh hơn:

- Ông lạc mất con trai à? Ông có thể kể tôi nghe về con trai ông không?

- Nó có vài cái lỗ ở tay và chân.

Đức Jesus ấn tượng mạnh đến nỗi không thốt nên lời, chỉ có thể nghe tiếng ngài thì thầm:

- Cha đó ư?

Cụ già cũng xúc động không kém, giọng cụ khàn đi vì xúc động:

- Pinochio đó phải không con?

Cảnh báo của thiên nhiên

Một cơn giông sấm sét loang loáng, mưa như trút. Chị vợ hỏi chồng: 'Anh có nhớ bữa chúng mình mới quen nhau không? Hôm đó, trời cũng sấm sét đùng đùng như hôm nay'

- Quên sao được, nhưng đáng tiếc là tôi đã coi thường lời cảnh báo về số phận mình từ thiên nhiên.

Vẽ đường cho hươu chạy

Người nông dân phải mang con lợn, cái đe, xô và một con gà ra chợ bán. Sau một hồi loay hoay, anh ta quyết định xách cái xô, cho con lợn vào trong xô, đặt cái đe lên trên con lợn và tay kia cặp nách con gà.

Đang đi, anh ta gặp một cô gái xinh đẹp hỏi đường tới chợ.

- Cứ đi theo tôi qua con đường mòn này là đến, tôi cũng đang đến đó đây- Người nông dân mỉm cười nói.

- Nhưng nếu tôi đi cùng anh qua con đường mòn, anh sẽ cưỡng hiếp tôi mất thôi.

- Làm sao tôi cưỡng hiếp cô được, tôi đang mang một con lợn, một cái đe, một cái xô và một con gà trên tay.

Cô gái nhanh nhảu trả lời:

- Thì anh cho con lợn xuống đất, úp cái xô vào rồi dằn đe lên. Còn con gà thì đưa tôi cầm hộ cho.

- !!!!!

Lý lẽ anh lười

Một tên trộm nửa đêm đi ăn cắp. Sau khi khoét ngạch chui vào nhà, hắn vô cùng thất vọng khi thấy nhà ấy nghèo quá. Sục sạo một lượt mà chẳng thấy có gì đáng lấy, hắn liền đàng hoàng mở cửa chính rồi đi ra khỏi nhà.

Chủ nhà đang ngủ ở trên giường chợt tỉnh dậy, nhìn thấy bèn gọi:

- Này, chú mày phải đóng cửa lại cho ta chứ?

Tên trộm đang cáu vì mất công mà chẳng xơ múi được gì, lại còn bị chủ nhà gọi với giọng hách dịch, bèn tức khí nói:

- Sao mi lười đến thế, chẳng trách nhà không có cái quái gì!

Anh chàng nhà nghèo quát ầm lên:

- Nói hay nhỉ. Tao chăm chỉ, sắm được mọi thứ để mày đến ăn trộm à.