Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Di truyền

Một nông dân đi khám bệnh.

- Thưa bác sĩ, tôi bị vô sinh.

- Trước hết, ông phải làm các xét nghiệm, chụp phim rồi mới kết luận được là ông có bị vô sinh hay không.

- Chắc chắn là bị, đó là bệnh di truyền. Ông nội tôi cũng bị, bố tôi cũng bị.

- Thật sao? Vậy ông từ đâu ra?

- Từ quê ra chứ còn từ đâu nữa?!


Đến bây giờ mới biết 

Một bà gọi điện thoại cho luật sư:

- Tôi muốn kiện lão hàng xóm vì ông ta nói tôi giống con hà mã.

- Được rồi, chuyện xảy ra khi nào?

- 7 năm trước đây.

- 7 năm? Tại sao bà phải đợi một thời gian dài như vậy mới kiện ông ta?

- Bởi vì hôm qua tôi dẫn cháu tôi vào vườn thú chơi và lần đầu tiên tôi trông thấy con hà mã.

Di ngôn của cha

Một ông lão ốm rất nặng phải nằm điều trị nội trú trong bệnh viện.

Một hôm, con trai ông đến thăm và họ chỉ có thể nói chuyện với nhau qua ánh mắt ấm tình cha con. Đột nhiên, người cha bỗng thở gấp rồi vồ lấy cây bút và mảnh giấy bên giường.

Bằng chút sức tàn, người bệnh viết vội dòng chữ rồi đánh rơi giấy bút và gục xuống, qua đời. Người con trai sầu thảm đến nỗi không để ý đã nhét di ngôn của cha vào túi áo khoác như thế nào.

Trong đám tang, người con tình cờ thọc tay vào túi áo và thấy mẩu giấy. Run run xúc động, anh rút nó ra đọc.

Mảnh giấy có hàng chữ: 'Đồ khốn kiếp! Nhấc ngay cái mông khỏi ống ôxy của tao!'.

Giữ lời thề

Trong bữa ăn, thấy chồng cằn nhằn, cô vợ hờn dỗi:

- Anh lại chê món em nấu, suốt ngày bẻ hành bẻ tỏi, ai mà chịu được. Thế mà hồi chưa cưới, anh thề thốt sẵn sàng chết vì em!

- Thật à?

- Chứ sao nữa! Anh đã thề hàng nghìn lần như vậy.

- Người chồng thở dài và làm dấu thánh: Thôi được! Nếu thế thì anh sẽ ăn món thịt băm này vậy.

Thấy vậy mà không phải vậy

Quân đội ở một nước châu Âu đang cổ động các sinh viên đăng lính. Khi bài diễn văn của vị tướng lên đến cao trào, sinh viên huýt sáo, la ó và ném rau quả thối liên tục lên bục diễn thuyết.

Thế nhưng, đến khi vị tướng kết thúc bài diễn văn, họ không ném nữa mà vỗ tay khen ngợi và reo vang: 'Bis! Bis!'.

Một phóng viên thấy vậy bèn hỏi:

- Tại sao các cậu đã ném cà chua vào vị tướng ấy mà bây giờ lại vỗ tay khen?

Đại diện sinh viên đáp:

- Chúng tôi yêu cầu phát biểu lại, vì vẫn còn khá nhiều cà chua!