Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Dị ứng

Bốn người đàn bà đang chơi bài Bridge và tán gẫu. Một người nói: 'Ông xã em mới từ Paris trở về. Anh ấy đã mua cho em hàng đống nước hoa'.

Hãy tưởng tượng mà xem, những hai bốn chai, mỗi chai chứa đến 170ml với giá 50 đô la mỗi ml, thật là một món quà tuyệt hảo. Nhưng em lại không dùng được vì em chợt phát hiện ra rằng em bị dị ứng với nước hoa!

Một người đàn bà khác bảo:

- Chứng bệnh dị ứng thật là khủng khiếp. Ông xã em đã mua cho em một chiếc áo choàng bằng lông chồn. Em không thể mặc được chiếc áo đó vì em dị ứng với lông chồn đấy!

Người đàn bà thứ ba cất giọng oang oang nói:

- Thì em cũng vậy đấy. Ông xã em đã mua cho em chiếc vòng nạm kim cương đẹp này, nhưng em đâu có đeo được vì em dị ứng với kim cương!

Người đàn bà thứ tư đứng bên cạnh nôn thốc tháo tất cả những gì đã ăn trong bữa trưa vào giữa chiếc bàn mọi người đang chơi. Các bà hỏi: Gớm quá chừng đi, cái gì bỗng dưng lại làm cho chị phát mửa lên vậy?

Người đàn bà ấy bảo: Chỉ vì em dị ứng với những người phét lác!


Truyện cười dân gian

- Đố cậu biết thế nào là một người da đỏ đang bị ốm?

- Chịu.

- Đó là một người có gương mặt trắng xanh.

Chỉ bằng con chó

Bố vợ hỏi con rể: 'Con có biết bơi không?'

- Dạ con không ạ - Con rể vui vẻ trả lời.

- Thế thì con chẳng bằng con chó rồi! - Bố vợ cười đểu

- Thế bố biết bơi không ạ? - Con rể vẫn vui vẻ

- Dĩ nhiên là ta có! - Bố vợ ưỡn ngực cười đắc chí

- Thế hóa ra bố cũng chỉ bằng con chó thôi! - Con rể sung sướng cười mỉa.

- !!!!!

Chớ đùa với lửa

Cơ quan tình báo nước nọ cần tuyển một nhân viên xuất sắc để thực hiện điệp vụ cực kỳ khó khăn. Qua nhiều vòng sát hạch, kiểm tra về lý lịch, thể lực, tâm lý và phỏng vấn, cuối cùng, họ chọn được ba người, trong đó có một phụ nữ.

Trong bài trắc nghiệm cuối cùng, các nhân viên tình báo đưa một trong hai người đàn ông tới một cánh cửa kim loại lớn và đưa cho anh ta khẩu súng ngắn:

- Chúng tôi cần đoan chắc rằng anh sẽ thực hiện mọi mệnh lệnh, bất kể trong tình huống nào. Trong phòng này, anh sẽ thấy vợ anh đang ngồi trên ghế. Hãy giết cô ta!

Người đàn ông đáp:

- Các ông đùa chắc. Tôi không thể bắn vợ tôi được. Không bao giờ.

Đám điệp viên cựu trào nhún vai:

- Vậy thì anh không phải là người thích hợp cho điệp vụ này. Hãy dẫn vợ anh về nhà đi!

Người đàn ông thứ hai cũng được chỉ dẫn tương tự. Anh ta cầm khẩu súng và đi vào phòng. Không khí tĩnh lặng trong 5 phút rồi anh ta trở ra, nước mắt lưng tròng:

- Tôi đã cố nhưng tôi không thể giết vợ được!

Đám điệp viên tỏ ra thất vọng:

- Anh không có được phẩm chất cần thiết. Hãy đưa vợ về nhà đi.

Cuối cùng, đến lượt người phụ nữ được trao khẩu súng và nhận lệnh hạ sát chồng. Cô ta cầm khẩu súng, đi vào phòng. Những phát súng nổ vang lên liên tiếp rồi các điệp viên nghe tiếng thét, tiếng đổ vỡ, tiếng đập huỳnh huỵch vào tường.Sau vài phút, tất cả trở lại yên tĩnh. Cánh cửa từ từ mở ra và người phụ nữ bước qua khung cửa. Cô ta lấy tay áo quệt mồ hôi trên trán:

- Khẩu súng này nạp toàn đạn không đầu. Tôi đã phải dùng ghế để đập chết anh ta.

 

Tác phẩm kinh dị

Một nữ họa sĩ nổi tiếng thế giới, giữa lúc sự nghiệp đang lên tới đỉnh vinh quang thì bị suy giảm thị lực. Sợ sẽ phải sớm xa rời con đường nghệ thuật, bà ta liền tìm đến vị bác sĩ nhãn khoa giỏi nhất thế giới để chữa chạy.

Sau nhiều tuần được điều trị bằng những liệu pháp tiên tiến và những ca phẫu thuật tinh vi nhất, thị lực của nữ họa sĩ dần dần hồi phục. Bà ta biết ơn ông bác sĩ không bút nào tả xiết và quyết định sẽ đền ơn bằng cách sơn lại phòng mạch của ông ta.

Sau khi hoàn thành, nữ danh họa mở một cuộc họp báo giới thiệu tác phẩm nghệ thuật mới: phòng mạch của bác sĩ nhãn khoa. Một phần quan trọng trong đó là bức bích họa vẽ con mắt khổng lồ, choán hết cả một bức tường.

Trong buổi họp báo, một phóng viên để ý đến con mắt trên tường và phỏng vấn bác sĩ:

- Xin ông cho biết cảm tưởng đầu tiên khi ông bước vào văn phòng mới sơn lại này, đặc biệt là khi đứng con mắt khổng lồ kia!

Bác sĩ đáp:

- Lúc ấy, tôi thầm nhủ: 'Ơn trời! May mà mình không phải bác sĩ phụ khoa!'.