Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Dịch chuyện vui Mỹ sang tiếng Nhật

Nhà văn Mỹ đến nói chuyện tại một trường đại học ở Nhật, thông qua người phiên dịch. Ông kể liền mạch một câu chuyện vui khá dài rồi dừng lại để anh thông ngôn làm việc. Diễn giả rất ngạc nhiên trước việc anh ta chỉ nói có vài câu mà tất cả sinh viên đều cười ồ lên. Lúc kết thúc bài nói, nhà văn cảm ơn anh chàng kia vì đã dịch rất giỏi. Ông hỏi:

- Làm thế nào mà chỉ vài lời thôi anh đã chuyển cả một chuyện cười dài như vậy sang tiếng Nhật?

- Tôi không thuật lại câu chuyện mà chỉ nói với họ là ngài vừa kể một câu chuyện cười, đề nghị cả hội trường cười to lên.


Hẹn kiếp sau nữa

Khi chia tay với người yêu, cô gái nói: 'Kiếp này mình không nên duyên phận, thôi hẹn kiếp sau nữa mình sẽ là vợ chồng đến đầu bạc răng long anh nhé!'

Chàng trai thắc mắc:

- Sao không kiếp sau mà là kiếp sau nữa hả em?

Cô gái đáp không lưỡng lự:

- À, tại kiếp sau em đã hẹn với người yêu trước rồi.

Muỗi cũng khổ

Tới tuổi trưởng thành, chị em nhà muỗi nọ chia tay nhau mỗi kẻ một phương trời kiếm ăn. Sau một thời gian, chúng gặp lại nhau, tay bắt mặt mừng rồi hàn huyên chuyện làm ăn.

- Muỗi em hỏi muỗi chị: Dạo này sao trông chị gầy xác xơ thế?

- Muỗi chị lắc đầu: Chán lắm em ạ! Vì lâu nay cặp vợ chồng nơi chị cư ngụ không... cãi nhau nữa.

- Việc họ cãi nhau thì liên quan gì đến chị? - Muỗi em ngạc nhiên.

- Muỗi chị giải thích: Sao em chậm hiểu thế! Họ mà cãi nhau, anh chồng bỏ ra ghế xa lông... ngủ thì chị mới có cơ hội "làm ăn" chứ!

- Muỗi em thương hại: Hay là chị ra công viên với em đi! Ở đó có nhiều cặp tình nhân ôm nhau chẳng biết trời đâu đất đâu nữa. Lúc đó chúng mình tha hồ "làm ăn"...

- Muỗi chị rụt vòi: Không dám đâu! Nghe nói ở đó lắm kẻ nghiện ngập lắm. Lỡ mình chích nhầm chúng rồi đâm ghiền lây, cứ phải tìm dân nghiện mà chích thì khổ cả một đời.

Góp ý với bằng chứng cụ thể

Tại nhà hàng nọ, một ông khách cáu um lên đòi đưa cho mình cuốn sổ góp ý. Khi ông ta đã ra về, bà chủ hỏi nhân viên:

- Ông ta viết cái gì trong đó vậy?

- Thưa, ông ta không viết gì cả mà chỉ kẹp vào sổ một miếng trứng ốpla thôi ạ!

Hoà cả làng

Ông chủ nói với người giúp việc:

- Này Paul, anh lau lại đôi giày cho tôi rồi chứ?

- Thưa ông, tôi nghĩ rằng có lau lại rồi ông đi cũng bẩn thôi.

- Ông chủ mặc thêm áo khoác, xách vali và bảo Paul: Tôi sẽ đi vắng vài hôm.

- Vậy ông để lại tiền ăn cho tôi chứ ạ?

- Ồ, vẽ sự! Cho dù anh có ăn thì cũng lại đói thôi.