Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Diễn xuất của ca sĩ

Ở phần giải lao trong cuộc thi 'Ngôi sao mới nổi', hai giám khảo nói chuyện với nhau khá rôm rả về những thí sinh dự thi.

Vừa nhấp ngụm nước, người thứ nhất vội nói:

- Cô bé giọng khàn khàn hát cũng được, chỉ tội diễn xuất kém quá, ai lại cứ tới câu '... nơi đây ra đi bao nhiêu chàng trai”, lại cứ lấy tay chỉ luôn vào đùi mình mà gào lên...

Nghe đến đó, người kia liền nhận xét:

- Thế đã nhằm nhò gì, cô bé mặc váy ngắn mới tệ, gần kết thúc bài 'Tan trường', nó quay một vòng làm váy tung lên rồi chỉ tay vào ban giám khảo và hét lên: 'Đáng đời anh chưa, đáng đời anh chưa?...'

Trùng hợp khó tin

Sau 2 giờ khề khà ở quán rượu, Jim Staylor quay sang người ngồi bên cạnh bắt chuyện: 'Trông anh quen quá. Anh sống gần đây à?'

- Vâng, tôi sống ở con phố này.

- Tôi cũng sống ở con phố này đấy. Mà này anh cũng bằng tầm tuổi tôi đấy nhỉ. Anh học cấp 3 ở đâu vậy?

- Ồ, tôi tốt nghiệp trường Francis Lewis năm 1988. Thế còn anh?

- Lạ nhỉ - Jim nhíu mày- Tôi cũng tốt nghiệp trường Francis Lewis năm 1988.

- Thế anh học trường đại học nào?

- Beloit ở Wisconsin.

- Không thể tin được. Tôi cũng học ở Beloit mà. Thế anh học khoa nào?

- Tôi học cùng khoa với Kevin Sullivan nổi tiếng đấy.

- Sullivan? - Jim tỏ vẻ ngạc nhiên cực độ - Anh đừng có đùa tôi đấy nhá, thật là một sự trùng hợp khó tin...

Ngay lúc đó một bồi bàn đi qua, Jim liền kéo lại: 'Stamp này, anh không thể tin nổi đâu. Anh chàng ngồi cạnh tôi tốt nghiệp cùng một trường cấp 3 và cùng năm với tôi đấy. Anh ta còn học cùng trường đại học với tôi nữa. Thậm chí anh ta còn học cùng khoa với tôi nữa cơ. Thật là sự trùng hợp kỳ lạ'.

Người bồi bàn tên Stamp nhìn hai người đàn ông rồi nói, giọng đầy vẻ hưởng ứng:

- Ồ, đúng là một điều kỳ diệu!

Thấy 3 người đối đáp khá sôi nổi, ông chủ quán liền chạy đến:

- Có chuyện gì vậy?

- Dạ, không có gì đâu ạ - Stamp đáp - Anh em sinh đôi nhà Staylor lại say xỉn ấy mà.

Nỗi lo nặng kí

 Một thanh niên tìm đến địa chỉ rao vặt "Cơ hội nghìn năm có một", được diện kiến một nhân vật đầy ưu tư. Người ấy giải thích:

- Công việc của anh sẽ là gánh vác mọi lo toan của tôi.

- Việc này không dễ! Ông sẽ trả tôi bao nhiêu?

- 20.000 USD để làm mọi nỗi lo của tôi thành nỗi lo của chính anh.

- Tôi sẽ bắt đầu lo cho ông việc gì?

- Kiếm 40.000 USD!

Chả dại nữa

- Anh yêu, hãy kể cho em về những mối tình nồng thắm trước đây của anh đi!

- Em thông cảm, anh không muốn dại dột một lần nữa.

- Anh nói vậy là sao?

- Vì các cuộc tình trước đây đều kết thúc bằng việc kể chuyện đó.

Truyện cười dân gian

Chiếc du thuyền đang trên hành trình ở Địa Trung Hải, đột nhiên đâm phải đá ngầm. Một vết thủng lớn làm tàu không thể đi tiếp được nữa và có nguy cơ bị chìm. Thuyền trưởng ra lệnh mọi hành khách phải mặc áo phao hoặc đeo phao cứu sinh nhảy xuống biển. Nhưng dù nói thế nào, ngọt nhạt có, hăm doạ có, ông vẫn không thuyết phục được họ. Ông đành để tay thuyền phó lo việc giải quyết đám khách cứng cổ.

10 phút sau quay lại, ông thấy họ đã nhảy hết xuống biển. Rất ngạc nhiên, ông hỏi viên thuyền phó thì anh ta trả lời: “Tôi thuyết phục từng người theo cách riêng hợp với họ.

Với người Đức, tôi nói: “Đây là lệnh, anh phải nhảy!”.

Với người Nga, tôi cổ vũ: “Đó là một hành động cách mạng!”.

Với người Mỹ, tôi bảo: “Này anh, anh đóng bảo hiểm rồi mà!”.

Với người Pháp, tôi nhận xét: “Theo kinh nghiệm của tôi thì ôm phao nhảy xuống nước là một việc rất lãng mạn”.

Với người Anh, tôi nói: “Đây là một môn thể thao thời thượng”

Với người Italy, tôi nói: “Nói thật với anh, cái này đúng ra là bị cấm, nhưng...”.

Còn lại anh chàng Nhật Bản, tôi vỗ vai: “Mọi người nhảy hết cả rồi đấy, ta nhảy đi thôi!”.