Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Dihydrogen monoxide

Trong một nghiên cứu, sinh viên nọ cảnh báo mọi người về một chất hóa học mình vừa tìm ra và đã được đăng ký bản quyền phát minh có tên “dihydrogen monoxide”. Nó gây ra hàng loạt tác hại.

- Gây vã mồ hôi nhiều.

- Là thành phần chính của mưa axit.

- Duy trì sự cháy khi chuyển sang thể khí.

- Chẳng may hít phải có thể gây ngạt chết.

- Một trong những tác nhân của sự xói mòn.

- Làm giảm hiệu quả của phanh ôtô.

- Tìm thấy trong khối u của các bệnh nhân ung thư giai đoạn cuối...

Anh ta gửi những kết luận này lên Tổ chức Sức khỏe thế giới và yêu cầu ủng hộ việc cấm sử dụng chất này. Có 43 người tán đồng ý kiến, sáu người chần chừ lưỡng lự, chỉ duy nhất một người biết tên của chất đó: nước.

Ví bồ là rau muống

Một gia đình nọ có 2 vợ chồng sống rất hoà thuận với nhau.

Mỗi lần người vợ hỏi chồng về chuyện bồ bịch. Anh chồng chỉ cười và nói:

- Ôi, vợ yêu là nhân sâm quý giá, còn bồ chỉ như mớ rau ngoài chợ mà thôi.

Người vợ nghe thấy vậy, lấy làm vui lắm. Nhưng rồi một hôm cô ta phát hiện ra chồng mình đã có bồ. Một lần bắt quả tang họ ở một quán nọ, cô ta khóc lóc nói với anh chồng:

- Thế mà anh nói em như nhân sâm quý giá, còn bồ chỉ như là mớ rau.

Anh chồng mặt tỉnh bơ, thản nhiên đáp:

- Đúng rồi còn gì, nhân sâm thì chỉ khi nào ốm người ta mới uống, còn rau thì ngày nào chả phải ăn.

- !!!!!!

Cáo phó

Tý vừa khóc mếu máo vừa chạy về nhà, mách với bố: 'Thầy giáo toàn trù con, bố ạ. Hôm nào thầy cũng gọi con lên trả bài. Thầy cố tình chọn những câu thật khó để phạt con. Hôm nay con lại bị phạt cầm tai đứng ở cuối lớp'.

Bố Tý tức lắm. Hôm sau ông ta dẫn Tý, hầm hầm vào gặp thầy:

- Tôi nghe cháu nó nói thầy trù cháu ghê lắm. Tại sao thầy lại đối xử với con tôi như vậy?

- Tôi trù con ông hồi nào đâu. Ông thử nghĩ xem, hôm nào tôi bảo nó lên bảng trả bài, nó cũng không trả lời được, kể cả câu hỏi dễ nhất.

- Tôi lại nghe cháu nó nói thầy toàn chọn câu khó thôi. Đâu, thầy cho tôi một ví dụ xem nào.

- Này nhé, hôm qua tôi hỏi nó Trần Hưng Đạo chết hồi nào mà nó có trả lời được đâu.

Bố Tý ngẫm nghĩ một lúc, rồi đáp:

- Thôi, thầy thông cảm cho cháu. Gia đình tôi làm ăn buôn bán, lâu lâu coi báo để xem tin tức chứ làm gì có thời gian mà đọc cáo phó.

 

Bệnh lạ

Người đàn ông nọ mắc chứng một chứng bệnh chưa từng có trong y văn: Cứ ra khỏi nhà là để đi làm là ông ta cảm thấy khó thở và mặt nổi nhiều vết đỏ. Ông tới khám các bác sĩ chuyên khoa giỏi nhưng mỗi người lại chẩn đoán một khác.

Bác sĩ đầu tiên là một chuyên viên khoa nội cho rằng bệnh nhân có khối u và cắt đi một phần dạ dày của ông ta nhưng tình trạng vẫn không được cải thiện. 

Tiếp tục tới khám một chuyên gia về bệnh đường hô hấp, người bệnh được chẩn đoán bị ung thư phổi. Vị bác sĩ cắt đi một thùy phổi của ông ta nhưng rồi bệnh trạng vẫn đâu vào đấy.

Tình hình ngày càng trở nên tồi tệ, sáng sáng, khi bước xuống đường, bệnh nhân bị ngạt thở, mặt mũi đỏ lựng, mạch máu phồng căng, rần rật chảy làm ông ta choáng váng muốn té xỉu.

Cuối cùng, vị chuyên gia đa khoa còn nổi tiếng hơn hai vị trước phán:

- Tôi không muốn giấu ông nữa, ông chỉ còn sống được độ vài tuần lễ nữa thôi...

Người đàn ông đau khổ nghĩ nên tận dụng quãng đời còn lại để ăn chơi xả láng. Ông ta mua một chiếc xe du lịch đời mới và định sắm những bộ cánh thật sang trọng. Sau khi đặt một tiệm may nổi tiếng một tá complet, ông qua gian hàng bán đồ may sẵn, mua chục chiếc sơmi loại xịn, đủ màu sắc, cỡ cổ 40.

- Tôi cho rằng, ông cần mặc áo cỡ cổ 42 mới đúng! - Người bán hàng góp ý.

- Ô hay! Tôi biết rõ số đo của mình hơn ông chứ. Tôi vẫn mặc áo cỡ cổ 40 đấy thôi.

- Xin ông cho phép tôi đo thử.

- Không cần! Tôi vẫn mặc số đo 40.

- Vậy thì tôi cũng xin báo trước: chỉ cần sau 5 phút ông cài khuy cổ, ông sẽ bị ngạt thở và máu dồn lên làm mặt đỏ rần rật.

 

Mèo mả gà đồng gặp nhau

Anh chàng buôn đồ cổ vào nhà một bác nông dân, thấy cái đĩa cho mèo ăn là đồ gốm đời Thanh. Anh ta rất thích, nhưng nếu gạ mua đĩa sợ người ta biết, bèn hỏi mua con mèo. Chủ nhà đồng ý bán con mèo quý với giá 400 nghìn đồng. Khi anh ta xin cái đĩa cho mèo ăn, thì bác chủ thủng thẳng đáp:

- Nói thật với chú, tôi không thể cho chú cái đĩa này được, nhờ nó mà tôi đã bán được hơn chục con mèo rồi đó.