Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Đoán sai

- Tí: Vì sao cậu không rửa mặt? Đến sáng nay cậu ăn gì tớ đều có thể nhận ra!
- Tèo: Cậu đoán thử xem sao?
- Tí: Trứng gà!
- Tèo: Cậu đóan sai rồi. Tớ ăn trứng gà từ sáng hôm qua!
- Tí: Trời ơi là trời?!!


Buồn cười nhất

Bà mẹ có việc đi làm, để 2 đứa con nhỏ tự trông nhau ở nhà. Khi về nhà vào lúc chiều muộn, bà lo lắng hỏi cậu con trai lớn: “Em với con chơi vui chứ?”

- Vâng, rất vui ạ - cậu con trai cười toe toét.

- Chắc là 2 anh em xem tivi?

- Vâng, nhưng chỉ lúc đầu thôi. Vì 2 đứa đều xem chán các chương trình rồi.

- Vậy làm sao con với em vui vẻ được suốt cả ngày? - bà mẹ tỏ ý ngạc nhiên.

- Dạ, thoạt tiên, chúng con xem phim hoạt hình Tom và Jerry, nhưng chúng con không thấy buồn cười. Sau đó chúng con xem phim hài Laurel và Hardy nhưng chúng con cũng không thấy buồn cười. Rồi chúng con xem Mr. Bean, vẫn chẳng thấy buồn cười gì cả. Chúng con nghĩ ra chuyện vào trong kho, ở đấy có một cái hộp nhỏ quấn ruy-băng màu hồng, chúng con thấy những bức thư bố viết cho mẹ khi 2 người chưa lấy nhau. Chúng con vừa đọc vừa cười bò ra.

Ai thảm hơn

Vào một hôm lúc nửa đêm, trong khu nghĩa địa có hai bộ xương sống lại, đi lang thang ngoài đường. Rồi bộ xương thứ nhất hỏi bộ xương thứ hai:

  - Tại sao anh chết?

Bộ xương thứ hai đáp:

  - Tôi bị xe chẹt chết. Thế còn anh thì sao?

  - Tui bị té lầu chết.

Hai bộ xương đang đi thì thấy một bộ xương tả tơi đi ngoài đường, chúng hỏi bộ xương ấy:

  - Anh bị gì mà chết thảm thế!!

Nó nói:

  - Chết ông nội tụi bây! Tao mới bị vợ đánh vì đi nhậu về nè!

Truyện cười dân gian

Một người lính trẻ ngoài mặt trận viết thư về nhà cho bố: 'Bố ơi, bố hãy gửi cho con 50 đôla để con làm chân giả vì con bị mất một chân rồi'.

Người bố viết thư trả lời: 'Con yêu quý, theo những bức thư trước con viết thì con đã mất tới 4 cái chân rồi, để lần sau bố gửi luôn thể 250 đôla nhé!'

Đo bằng tay

Chủ một tiệm may phàn nàn: 'Xui quá, mới sáng ra đã ăn một cái tát của người đẹp'

- Sao thế?

- Cô ta đến may áo. Tôi để quên cái thước dây ở đâu đó, tìm mãi không thấy nên đành đo bằng tay.

- !!!!!