Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Đợi 1 phút thôi

Ông hà tiện và tham lam nằm mơ thấy Thượng đế, liền hỏi: 'Thưa ngài, 100 năm của hạ giới bằng bao nhiêu ngày trên thượng giới?'

- Con ơi, không thể tính bằng ngày mà chỉ bằng một phút thôi - Thượng đế trả lời.

- Thế 100 triệu đồng thì sao ạ?

- Chỉ đáng 1 xu trên thượng giới mà thôi.

- Vậy xin ngài rủ lòng thương ban cho con 1 xu. Con sống nghèo khổ lắm.

- Được, con hãy đợi ta 1 phút nhé!


Ông trùm mafia

Bố già mafia đi cùng luật sư tới phòng kế toán của gia đình ông ta và gầm lên với một nhân viên: 'Ba triệu đôla của gia đình tao mày biển thủ đi đâu rồi?'

Tay kế toán ngơ ngác không trả lời được. Bố già đập cái bốp xuống bàn và định hỏi lại lần nữa thì viên luật sư cắt ngang:

- Thưa ông, tên kế toán này được chọn làm việc ở đây vì hắn vừa câm vừa điếc. Hắn không thể hiểu ông nói gì. Nhưng tôi có thể làm phiên dịch cho 2 người.

- Vậy còn chờ gì nữa, hỏi xem nó giấu tiền của gia đình tôi đâu - bố già quát.

Viên luật sư dùng ngôn ngữ điệu bộ, ra dấu hỏi viên kế toán về số tiền.

- Hắn bảo hắn không biết gì về 3 triệu đôla - luật sư nói với bố già.

Ngay lập tức, ông trùm mafia rút súng lục chĩa thẳng vào thái dương của tay kế toán. Luật sư vội vàng ra hiệu: 'Nếu anh không khai, sẽ bị bắn vỡ đầu'. Người kế toán cũng hoa tay múa chân: 'Được rồi, được rồi! Tôi xin khai, xin ông đừng bắn. Số tiền giấu trong một cái va ly, cất trong kho hàng ở sân sau ngôi nhà này'.

Bố già sốt ruột hỏi luật sư:

- Nó khai gì chưa?

- Dạ, nó nói ông trùm không có can đảm bóp cò.

Đánh mũi tên trên người

Một cán bộ miền xuôi lên miền ngược dạy bà con kế hoạch hóa gia đình.

Anh ăn mặc rất lịch sự, đeo cà vạt đàng hoàng. Một chị dân tộc nhìn chiếc cà vạt của anh, rồi quay sang nói với mấy người bên cạnh một cách đầy uyên bác:

- Ôi gớm! Ai chả biết chỗ đấy là cái gì mà còn phải đánh mũi tên chỉ xuống.

- !!!!!!

Nếu phải trả lời thì xấu hổ

Bà hiệu trưởng ghé vào lớp ba dự giờ buổi học đầu tiên của năm. Chủ nhiệm lớp khoe rằng, trò Vôva đang học lớp hai, nhưng vì rất thông minh nên cô để nó học lớp ba. Bà hiệu trưởng yêu cầu cô kiểm chứng lại điều đó. Cô giáo gọi Vôva lên hỏi:

- Hành động nào mà khi làm thì chó phải đứng ba chân, còn người thì đứng hai chân?

- Hành động bắt tay - cậu bé nói.

- Mẹ em thích nhất thứ gì ở bố em?

- Tiền ạ!

Bà hiệu trưởng kéo cô giáo ra một góc và nói khẽ:

- Nên đưa nó lên lớp bốn. Tôi mà phải trả lời mấy câu hỏi đó thì thật là xấu hổ.

Gọi để báo tin mừng

Claude đang đọc báo thì chuông điện thoại đổ hồi. Đầu dây kia hí hửng:

- Alô! Jean đấy hả?

- Bạn lầm rồi. Đây là số của Claude.

Năm phút sau, điện thoại reo, vẫn giọng ban nãy:

- Jean phải không?

- Đã bảo là bạn nhầm rồi. Tôi là Claude, ở đây chả có Jean nào cả.

Đọc được vài chữ, chuông lại reo. Claude chụp lấy điện thoại gầm lên:

- Alô!

- Claude đó hả?

- Ồ, tôi cứ tưởng lại nhầm máy...

- Bây giờ thì không, tìm được số máy của Jean rồi nhé!

Và cúp máy.