Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Đối đáp với sếp có "máu 35"

Trong cuộc phỏng vấn kế toán tại một công ty, sếp tổng hỏi cô gái xinh đẹp mặc váy ngắn.

- Cô đã không trả lời được 2 câu đầu tiên tôi hỏi rồi, bây giờ là cơ hội cuối cùng của cô, nếu cô trả lời được thì tôi sẽ nhận cô vào làm, nếu không thì đành phải chia tay cô ở đây.

Nếu tôi viết số 1 lên cả đùi trái và đùi phải của cô thì sẽ là số mấy.

Cô gái trả lời:

- Số 11 thưa ông.

- Cô thật là ngốc, đến đọc số mà cũng không xong thì sao mà làm kế toán được. Phải là 101 mới đúng.

Cô gái ngượng đỏ mặt, tuy nhiên trước khi ra khỏi phòng cô vẫn không phục bèn hỏi lại sếp tổng:

- Ngài nói đúng, đó là số 101, nhưng tôi không ngốc. Nếu số 1 đó được viết lên hai đùi của ngài thì ngài đọc đó là số mấy?

Sếp cười bảo:

- Vậy mà cô cũng hỏi, tất nhiên là 111 rồi.

Cô gái cười lớn:

- Không phải 111 mà là 1,1. Hóa ra ngài cũng chẳng hơn gì tôi.

Vở kịch cao su

Một vị khách hỏi người bán vé nhà hát: 'Vở kịch kéo dài bao lâu?'

- Cái đó còn tùy, có khi hai giờ, đôi lúc một giờ... Nhưng thường chỉ độ 30 phút.

- Tôi chưa hiểu?

- À, đơn giản thôi mà. Đoàn kịch biểu diễn đến lúc khách về hết thì thôi.

Cố nhân

Một hôm, tôi lên xe buýt và tình cờ ngồi vào chiếc ghế bên cạnh Paperetskis. Không còn cách nào khác, tôi đành phải bắt chuyện với anh ta: chả gì tôi và anh ta cũng cùng làm việc ở một nhà máy.

- Hồi này anh thế nào? Sức khỏe vợ anh ra sao?

- Hai chúng tôi ly dị đã mười một năm rồi còn gì.

- Ừ nhỉ! Tôi chợt nhớ ra, thế ai nuôi thằng bé?

- Thằng bé nào? Con bé Marite ở với cô ấy. Xưa kia chính anh đã mua búp bê cho nó đấy thôi.

- Đúng rồi, đúng rồi... - Tôi trở nên thận trọng hơn - Thế chứng vàng da của anh khỏi hẳn rồi chứ?

- Tôi bị viêm túi mật kinh niên cơ mà.

- À vâng, tất nhiên... Thế chủ nhật nào anh cũng vẫn đi câu cá đấy chứ?

- Từ thuở cha sinh mẹ đẻ chưa bao giờ tôi cầm lên tay chiếc cần câu nào.

- E hèm... Chắc anh vẫn hút thuốc 'Sipka' ?

- Chưa bao giờ tôi hút thuốc cả.

- À... ừ nhỉ... còn các bữa ăn, mẹ anh vẫn nấu nướng cho anh chứ?

- Tôi mồ côi mẹ từ nhỏ.

- À!... xin lỗi, đến bến tôi phải xuống rồi. Chúc anh mọi điều tốt lành, anh Paperetskis.

- Rapapetskis - anh ta sửa lại.

Tôi vội vã xuống xe. Nhưng chỉ vài phút sau, tôi bình tâm trở lại. Tôi có lỗi gì đâu trong việc anh ta đã không còn là sếp của tôi nữa?

Đẻ mướn

Vợ chồng nhà nọ sống với nhau 10 năm mà không có con. Một hôm ông chồng quyết định nhờ người khác thay mình.

Ông chồng bước ra khỏi cửa rồi nói với vợ:

- Em cứ yên tâm người này chuyên nghiệp lắm em không phải lo đâu.

Cô vợ nghe rồi bẽn lẽn bước vào nhà, thực ra ông chồng vẫn không yên tâm nên đã lén đặt máy nghe trộm trong nhà. Nhưng người đến lại không phải là người được nhờ mà là một tay thợ chụp ảnh, đến để quảng cáo.

Cô vợ ngại ngùng mời anh ta vào. Anh thợ lại tưởng cô mời vào để chụp vài kiểu ảnh. Ngồi xuống uống nước thấy cô gái mặt đỏ bừng, anh ta tưởng cô chưa chụp ảnh bao giờ nên hỏi:

- Cô mới làm lần đầu hay sao mà ngại thế?

- Thực ra tôi làm nhiều rồi nhưng với người ngoài thì chưa.

Anh chàng cứ nghĩ cô gái hay chụp hình với gia đình, nên nói ngay:

- Vậy thì tôi đảm bảo những lần đó cô sẽ không bao giờ có thể hài lòng bằng lần này, tôi được đào tạo trong một khóa chuyên nghiệp hẳn hoi, những tác phẩm tôi làm đều cực kỳ nghệ thuật và nhẹ nhàng.

Cô gái tròn mắt hỏi:

- Thật thế à...?

- Tất nhiên chúng tôi không bao giờ chỉ giữ một kiểu thẳng mà còn kết hợp nhiều góc độ khác nhau, uốn lượn xoáy vặn đều đủ cả.... sẽ tạo ra một tác phẩm hoàn mỹ nhất cho cô.

Ông chồng ở ngoài nghe thấy mà vã mồ hôi. Cô vợ thì mặt đỏ gay không nói thêm câu nào nữa, lại được anh chụp ảnh tưởng cô ta không tin nên trình bày tiếp:

- Đây, chỉ với chiếc bàn này tôi cũng có thể tạo ra một kiệt tác để đời.

- Ngay trên bàn sao.... - cô gái hỏi với giọng lo lắng.

- Chưa ăn thua, cần thiết, chúng ta sẽ làm ở trong nhà tắm để có sự phá cách trong nghệ thuật.

- Nhà.... tắm..... - Cô vợ lắp bắp

- Uhm, chắc là cô thấy không khí ngột ngạt phải không. Vậy chúng ta sẽ ra ngoài đường nhé, có cây cối, hoa lá và ánh sáng rất tuyệt vời...

- Hả .... vậy.... công an không bắt sao..... - cô vợ lúc này mồ hôi đổ như tắm.

- Sao lại bắt, công an nhiều khi còn xem tôi làm nữa mà.

- Hả......... - ông chồng ngồi ngoài nghe mà ói máu

Thấy cô vợ ngồi lặng thinh ông thợ chụp liền đắc chí rồi ra lấy cái kê 3 chân của máy ảnh vào, thấy thế cô vợ hỏi:

- Cái đó để làm gì vậy?

- À vì là đồ nghệ thuật nên nó to và dài hơn loại thường khá nhiều, vì thế tôi phải dùng cái này kê nó lên, mới làm được.

Cô vợ sùi bọt mép ngất lịm, ông chồng thì đã chết lặng bao giờ...

Tôi là ai?

Một người đàn ông ở Philadelphia tự tử, để lại bức thư tuyệt mệnh sau đây:

Tôi kết hôn với một góa phụ. Vợ tôi có một con gái đã lớn.

Cha tôi phải lòng con gái của vợ tôi, kết hôn với nó, vậy cha tôi trở thành con rể tôi, còn con gái của vợ tôi trở thành mẹ tôi.

Vợ chồng tôi sinh được một con trai, vậy cha tôi là anh rể của con trai tôi, còn con trai tôi là chú tôi, vì nó là em của con gái của vợ tôi.

Rồi vợ của cha tôi lại sinh một con trai. Đó chính là em trai tôi và cũng là cháu ngoại tôi, vì nó là con của con gái của vợ tôi.

Luận ra thì vợ tôi chính là bà ngoại tôi, vì nàng là mẹ của mẹ tôi. Tôi là chồng nàng đồng thời là cháu ngoại của nàng. Mà chồng của bà ngoại phải là ông ngoại, vì thế tôi chính là ông ngoại của tôi.