Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Đợi khám nghiệm tử thi

Sau khi khám, bác sĩ bảo bệnh nhân: 'Với biểu hiện như thế này, có thể khẳng định chắc chắn là anh đã bị nhiễm độc rất nặng'.

- Trời ơi! Nguy hiểm quá! Vậy thưa bác sĩ, tôi bị nhiễm chất độc gì ạ?

- Điều này chúng tôi chỉ có thể trả lời sau khi đã khám nghiệm tử thi.

Truyện cười dân gian

Một vị khách ập vào văn phòng viên quản lý khách sạn:

- Tại sao anh không đánh thức tôi dậy? Tối qua tôi đã dặn đi dặn lại rằng nhớ kêu tôi đúng 4 giờ 30. Vì anh mà tôi đã lỡ tàu!

- Thật đáng tiếc, thưa ngài. Tôi luôn sẵn lòng đánh thức ngài dậy nhưng đêm qua ngài đi chơi mãi tận 5 giờ sáng mới trở về phòng.

Lỗ thủng của ai?

Ngày xưa, có một dòng sông với cây cầu nối liền hai thị trấn. Một hôm, giữa cầu bị thủng một lỗ. Cần phải lấp lại. Dư luận ở cả hai bên bờ đều nhất trí như vậy. Nhưng một vấn đề nảy sinh là ai sẽ lấp lại.

Bên này thì cho là trách nhiệm của bên kia và ngược lại. Bên tả ngạn lập luận, do mọi người đều đi từ bên kia sang nên bên đó phải lấp lỗ thủng. Còn bên hữu ngạn thì nói thị trấn mình là điểm dừng cuối cùng, vì vậy họ không chịu trách nhiệm gì hết.

Cuộc tranh luận kéo dài... Lỗ thủng vẫn nằm đó.

Một lần, có người ăn xin bị thụt xuống lỗ thủng khi đi qua cầu và gãy mất một chân. Người ta vội hỏi xem anh này đi từ phía nào lại để quy trách nhiệm bồi thường thiệt hại. Nhưng người ăn xin không nhớ nổi vì lúc đó anh ta đang say xỉn.

Thời gian lại trôi qua...

Lần khác, có chiếc xe hơi chạy qua cầu, thụt xuống lỗ thủng và bị gãy trục bánh xe. Nhưng người lái xe chỉ có ý định đi ngang qua cả hai thị trấn nên chẳng bên nào chịu bồi thường tai nạn cho anh ta cả. Anh tài xế tức tối đi tìm hiểu lý do vì sao không ai chịu lấp lỗ thủng. Khi đã rõ nguồn cơn, anh tuyên bố:

- Tôi muốn mua lỗ thủng này! Ai là chủ sở hữu?

Cả hai thị trấn đều vội vàng trưng ra các giấy tờ chứng minh quyền sở hữu về phía mình.

- Chỉ một trong hai nơi có quyền bán lỗ thủng này thôi! Các vị phải chứng minh bằng thực tế quyền sở hữu chứ!

- Thế chứng minh bằng cách nào?

- Rất đơn giản! Chỉ người sở hữu thực sự mới có quyền bít lỗ thủng lại. Tôi sẽ mua của bên nào đã bít xong lỗ thủng.

Cả hai bên ra sức lấp lỗ thủng trên mặt cầu, trong khi người lái xe đứng hút xì gà và chờ sửa xe. Chỉ một loáng sau, cầu đã sửa xong. Mọi người tập trung đến đòi tiền bán lỗ thủng.

- Lỗ nào? - tài xế ngạc nhiên hỏi - Tôi chẳng nhìn thấy lỗ thủng nào hết. Tôi vẫn chuyên đi tìm mua các lỗ thủng và trả tiền rất hậu, nhưng các vị làm gì có lỗ thủng nào đâu mà đòi bán! Các vị định chọc quê tôi chắc?

Nói rồi anh ta lên xe chạy. Còn hai thị trấn cuối cùng đành hợp tác với nhau. Bây giờ, hễ ai đi qua cầu cũng bị họ chặn lại thu tiền lộ phí.

Cứu người

Có hai anh chàng nọ là bạn thân với nhau, một ngày đẹp trời hai người cùng rủ nhau ra biển chơi.

Một người lay vai bạn: "Ê mày thấy tấm biển kia không? Cứu người chết đuối được thưởng 100 đô kìa. Tao giả bộ chết đuối, mày cứu tao lên rồi lấy tiền chia nhau nha". Nói xong, anh ta bèn nhảy ngay xuống biển.

Được một lúc hụt hơi mà không thấy bạn cứu, anh ta la hoảng: "Ê, sao không cứu tao, sắp chìm rồi cha nội!".

Người bạn trên bờ trả lời: "Tao còn chờ, mày không thấy tấm biển khác có ghi: Vớt xác người chết đuối được thưởng 500 đô à?"

Bài báo hay

Tổng biên tập của một tờ báo gọi anh phóng viên tập sự vào phòng để truyền đạt những nguyên tắc cơ bản viết một bài báo hay. Sau mấy tiếng đồng hồ mà anh chàng phóng viên tối dạ nọ vẫn đực mặt ra, chẳng hiểu gì cả.

Tổng biên tập đang lúng túng không biết làm thế nào để phóng viên của mình hiểu thì cô thư ký đi ngang qua, với chiếc minijupe không thể ngắn hơn được.

Vị tổng biên tập ứng khẩu: “Này nhé, một bài báo hay có thể so sánh với chiếc váy mặc trên người mỹ nhân. Trong cả hai trường hợp, phải làm sao cho đủ độ dài để phủ kín được đối tượng nhưng cũng kha khá ngắn để người ta thèm thuồng muốn khám phá thêm. Có thế thôi”.