Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Đổi nghề

Một sĩ quan cảnh sát có lịch trực đêm ở đồn nhưng lại được về nhà sớm 4 tiếng.

Không muốn đánh thức vợ, anh ta cởi quần áo trong bóng tối và mò vào giường.

Khi đó, cô vợ ngái ngủ ngồi dậy và bảo:

- Anh yêu, anh có thể tới cửa hiệu bán thuốc mở suốt đêm ở dãy nhà kế bên để mua aspirin cho em được không? Em bị đau đầu.

- Tất nhiên là được, em yêu! Anh chồng đáp.

Anh ta mặc quần áo và tới hiệu thuốc.

Khi tới nơi, người bán thuốc nhìn lên và tỏ vẻ ngạc nhiên.

- Này!.. - Người bán thuốc nói. - Tôi biết anh. Anh là cảnh sát có phải không? Sĩ quan Fenwick, phải không nhỉ?

- Vâng, đúng rồi! Thế thì sao? - Anh cảnh sát hỏi.

- Vậy thì, thế quái nào mà anh lại ăn mặc như là đội trưởng đội lính cứu hoả vậy?


Không muốn đến trường

Một bà mẹ đánh thức con trai:

- Con ơi, dậy đi, đã đến giờ tới trường rồi!

- Mẹ, con không muốn đến trường đâu! Mẹ hãy để con ngủ.

- Con đừng có làm nũng như trẻ con...

- Con không muốn đến trường! Con không muốn đến đấy nữa. Chúng nó quậy quá, chúng cứ làm phiền con hoài...

- Nào Roger, con biết rõ rằng con phải đến trường. Dù sao con cũng là thầy giáo mà!

Tấm hay cám

     Đẹt đang ngủ mơ màng bỗng:
- GV: Đẹt qua câu chuyện vừa đọc em thấy ghét nhân vật nào. Tấm hay Cám vì sao?
- Đẹt:(lắp bắp) Dạ…Dạ thưa cô em thấy ghét cám hơn vì ngày nào em cũng phải nấu “cám lợn”
- GV: Trời đất!!!

Trọng tài bị chơi xấu

Một nhà báo đến phỏng vấn trọng tài thổi trận chung kết giải vô địch quốc gia.

- Thưa ông, ông có cảm giác gì sau khi làm trọng tài trận chung kết giải vô địch quốc gia.

- Cay lắm nhà báo ạ!

- Có chuyện gì thế? Ai làm cho ông cay?

- Không biết đứa nào nó... bôi ớt vào cái còi!

- !!!!!

Bắt bệnh nhân im lặng

Sau khi khám xong cho bệnh nhân, bác sĩ yêu cầu bà ta ngồi xuống chiếc ghế cạnh bàn giấy và lè lưỡi ra, sau đó ông kê hai toa thuốc.

Khi xong công việc ấy, ông bảo:

- A, ổn rồi đấy; bà có thể ngậm miệng lại được rồi.

Nói xong ông cảm ơn bà ta đã đến, bảo bà ta rằng bà ta sẽ ổn thôi rồi tiễn bà ta ra cửa.

Khi ông ta đóng cửa, cô điều dưỡng hỏi ông ta:

- Vì sao bác sĩ bảo bà ta ngồi đó lè lưỡi ra đến những năm phút cơ ạ? Thậm chí ông cũng chẳng buồn nhìn vào lưỡi bà ta nữa cơ.

Vị bác sĩ bảo:

- Làm như thế chỉ cốt giữ để bà ta yên lặng để mà tôi có thể tập trung đầu óc trong lúc kê toa thuốc cho bà ta.