Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Đòn báo thù đích đáng

Một anh chàng có tính cả thẹn nên mãi chưa có bạn gái. Nghe lời khuyên của bạn bè, anh ta bắt đầu lân la tới các bar rượu để tìm cách làm quen với các cô gái.

Một buổi tối, thấy có cô nàng rất xinh đẹp ngồi một mình, anh ta lấy hết can đảm lại gần và lịch sự hỏi:

- Cô vui lòng cho phép tôi ngồi cùng bàn và nói chuyện với cô chứ?

Cô gái trả lời bằng cách gào tướng lên:

- Không! Tôi không đời nào lên giường với anh đêm nay.

Khách khứa trong quán quay lại nhìn chằm chằm vào họ. Đương nhiên, chàng trai tội nghiệp xấu hổ tới mức đỏ lựng từ đầu tới chân. Anh ta len lén lỉnh về chỗ cũ, cảm thấy thất vọng không thể tả xiết. Vài phút sau, cô gái bước lại chỗ anh chàng, xin lỗi anh ta rồi mỉm cười:

- Rất lấy làm tiếc vì đã làm anh xấu hổ. Anh biết không, tôi là sinh viên năm cuối khoa tâm lý học và tôi đang nghiên cứu phản ứng của con người khi lâm vào cảnh bối rối khó xử.

Đáp lại nhã ý của cô gái, anh chàng gào lên hết công suất:

- Cái gì! 200 đôla một đêm! Cô đừng có nằm mơ!

 

Chỉ là quảng cáo thôi

Một nhà kinh doanh cỡ bự chẳng may chết trong một tai nạn ôtô. Ông ta đến cửa thiên đàng và gặp Thánh Pierre ở đó:

- Thánh Pierre nói: Để ta cho ngươi xem cái này. ngươi sẽ chọn được nơi ở thích hợp với mình.

- Thánh dẫn ông ta đến một bãi cỏ lớn. Ở đó, hàng trăm thiên thần thổi sáo véo von và hàng nghìn người tha thẩn đi qua đi lại, chốc chốc họ lại ngáp ngắn ngáp dài.

- Thánh giải thích: Đó là thiên đường. Còn bây giờ ta sẽ cho ngươi xem địa ngục.

- Họ đến một cuộc hội hè lớn, náo nhiệt, điên loạn. Tất cả đều nhảy nhót và sự hoan hỉ hiện rõ trên khuôn mặt từng người.

- Đó là địa ngục! Ngươi chọn nơi nào?

- Ngài hỏi gì mà ngốc nghếch thế! Tất nhiên là tôi chọn địa ngục rồi.

- Liền đó, hai con quỷ dữ tợn lôi kẻ mới đến về phía vạc dầu sôi sùng sục.

- Ấy ấy! nhà kinh doanh kêu thất thanh - Thánh lừa tôi! Địa ngục không phải như tôi vừa trông thấy lúc nãy!

- Thánh Pierre vừa nói vừa bỏ đi: Ồ! Cảnh ta cho ngươi xem lúc nãy là quảng cáo ấy mà!

Đi guốc trong bụng nàng dâu

Chồng đi làm về, vợ mới cưới chạy ra đón, nước mắt ngắn nước mắt dài. Sợ có chuyện gì chẳng lảnh, chồng ôm lấy vợ, hỏi rối rít: 'Sao, ở nhà có chuyện gì thế?'

Vợ nói trong tiếng nấc:

- Mẹ anh đã xúc phạm em.

- Nhưng mẹ anh ở tận quê làm thế nào mà xúc phạm em được?

- Hôm nay em nhận được thư mẹ gửi cho anh.

Người chồng đọc xong nói:

- Có gì là xúc phạm em đâu?

- Ở đoạn tái bút ấy: “Con dâu yêu quí, đừng quên đưa lá thư này cho chồng con nhé!”.

Khó tính

Một người khách nọ liên tục làm phiền người phục vụ trong một nhà hàng. Đầu tiên, ông ta yêu cầu bật máy điều hòa nhiệt độ vì cảm thấy nóng. Tiếp đó ông lại kêu lạnh và bắt người phục vụ tắt máy. Sự việc cứ lặp đi lặp lại như vậy trong suốt nửa giờ.

Thật đáng ngạc nhiên, người phục vụ vẫn kiên nhẫn chạy tới chạy lui đáp ứng yêu cầu của ông khách khó tính mà không hề tỏ ra bực tức. Một khách hàng khác cảm thấy khó chịu thay bèn hỏi anh bồi xem tại sao vẫn chưa tống cổ kẻ gây rối khỏi nhà hàng.

- Ồ! Tôi không bận tâm. - Anh chàng mỉm cười - Nhà hàng chỗ chúng tôi có gắn máy điều hòa đâu!

Tệ

Có một thầy đồ hay trách vặt.

Một hôm đang buổi học, có người đến xin phép thầy cho một học trò được nghỉ dở buổi học vì ở nhà có giỗ. Thầy liền cho em học trò ấy về ngay. Suốt ngày hôm ấy, ai mời thầy đi đâu thầy cũng không đi. Thầy cầm chắc rằng, hôm nay sẽ được một bữa chén no nê, sao gia đình em học trò ấy lại không mời mình được.Chờ đã hết ngày cũng không thấy ai đến mời. Tối đến ngoài trời mưa tầm tã, trong nhà thầy vẫn chong đèn, ngồi ngóng tin mời. Trời càng khuya, gió thổi càng lạnh, đợi mãi không thấy, thầy đồ phải tắt đèn đi ngủ. Tuy vậy, thầy vẫn không dám ngủ. Song đôi mắt của thầy đâu có theo ý muốn, nó cứ ríu dần, ríu dần, thầy đồ đã ngủ mơ. Chợt có tiếng động rèm, thầy đồ giật mình tỉnh dậy. Trong bụng tưởng như có cờ phất, thầy liền hỏi:

- Sao đến khuya thế con? Khuya thế?...

Mãi không có tiếng đáp lại. Thầy đồ thắp đèn lên xem, thì chẳng thấy ai cả, chỉ thầy một con chó lông ướt mẹp đang đứng cạnh rèm, cái đuôi ngoắt ngoắt, đôi mắt lấm lét nhìn chủ.

Thầy đồ bực quá, bụng bảo dạ: 'Sáng mai phải cho thằng này bài học mới được! Đồ tệ!'.

Sáng hôm sau, lớp học vẫn tiến hành như thường lệ, học trò đến lớp đông đủ. Đang buổi học nghĩa, em học trò nọ giở sách ra, chỉ vào chữ thứ nhất của hàng đầu, bài thầy mới viết, hỏi thầy:

- Thưa thầy chữ gì đây?

- Chữ 'tệ'.

Thầy cắt nghĩa luôn: 'tệ là tệ'. Em học trò không hiểu ý thầy nên vẫn điềm nhiên học: 'tệ là tệ', 'tệ là tệ'. Hỏi sang chữ thứ hai, thầy vẫn bảo đó là 'tệ' và cũng cắt nghĩa 'tệ là tệ'. Chữ thứ ba, thứ tư, thứ năm, thầy cũng bảo như vậy. Sang chữ thứ sáu, vừa nghe thầy nói đó cũng là chữ 'tệ' xong, em học sinh ngơ ngác hỏi:

- Thưa thầy, tệ cả hàng phải không ạ?

Với giọng như ngậm roi trong miệng, thầy đáp:

- Phải, nhà mày tệ cả họ chứ không chỉ cả hàng đâu!!!