Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Động vật quý hiếm

Cô hoa hậu thế giới xách súng vào rừng với ý nghĩ thưởng ngoạn hơn là để săn bắn.

Đang đi thì bất ngờ gặp một con tê giác đen trùi trũi bên vệ đường, nhưng cô không nổ súng, con tê giác thì lặng lẽ đi như trên đời không hề có cô. Điều kỳ lạ này đã khiến thần rừng xuất hiện.

- Vì sao con không bắn tê giác để trừ hiểm nguy?

- Thưa ngài, đây là loài động vật có vú thật quý hiếm, trên trái đất chỉ còn sót lại có rất ít.

- Ồ... ý nghĩ của con thật đáng khâm phục.

Rồi thần quay sang hỏi tê giác:

- Vì lẽ gì con không tấn công người kia?

- Thưa thần, đây là loài có vú cực kỳ quý hiếm, cả thế giới loài người mới chọn được có một người thôi ạ.


Phát hiện thằng phạm lỗi

Hai bà mẹ trò chuyện về những đứa con:

- Ba thằng con tôi luôn bao che, bênh vực nhau. Khi một đứa phạm lỗi, hai thằng kia không bao giờ hé môi.

- Thế làm sao chị phát hiện ra đứa hư để răn dạy?

- Ồ, tôi có cách chứ. Khi một đứa có lỗi, tôi cho cả ba đứa nhịn đói đi ngủ, sáng hôm sau tôi trị thằng bị bầm mặt.

"Ăn quả nào trước?"

Một người lính canh bị đưa ra toà án binh vì tội bỏ phiên gác. Anh ta bị kết án 3 năm tù giam.

Trước toà, anh ta điều trần:

- Tôi không phản đối quyết định của toà án nhưng trước hết tôi muốn kể cho mọi người nghe tại sao tôi lại bỏ gác.

Khi chỉ còn 5 phút nữa thì hết phiên, tôi thấy hai con sóc bò lại gần. Nó hít, nó ngửi, rồi mỗi con chia một bên và chui vào ống quần tôi. Nhột quá, nhưng vì kỷ luật quân đội, tôi vẫn đứng yên. Mọi việc cứ thế tiếp diễn và tôi tiếp tục phải cắn răng.

Nhưng tới khi nghe thấy chúng nó hỏi nhau 'Ăn quả nào trước nhỉ?', thì tôi ú té chạy. Vậy đó, nếu có tù 30 năm tôi cũng không phản đối.

Sau đó, anh lính này chỉ phải chịu án treo.

 

Về với nỗi khổ

Trên xe khách, một cô gái nước mắt chan hoà, đưa tay ra ngoài vẫy người đàn ông đi tiễn. Bà già ngồi bên cạnh thở dài thông cảm:

- Ngày xưa, mỗi khi chia tay chồng, tôi cũng mang tâm trạng buồn như vậy.

- Cháu đâu có sướng như bà, bởi vì bây giờ cháu phải về với chồng cháu đây.

Ba chàng nói khoác

Có 3 chàng sinh viên nói khóac nổi tiếng ở ba trường Đại học: Tổng Hợp , Bách khoa , Sư Phạm gặp nhau ở một quán nước . Sau một hồi hàn thuyên đủ thứ , ba chảng đều than thở về đời sống gian khổ của sinh viên .
- Anh học ở Tổng Hợp bảo: Bữa cơm sinh viên trưởng tớ ngay cả ruồi nó cũng không thèm đụng vào .
- Anh học Bách Khoa bảo tiếp luôn: Còn ở trưởng tớ thì ruồi cũng phải đánh nhau với sinh viên để tranh cướp từng hạt cơm . Lắm lúc những chú ruồi gầy còm đang nghẹn ngào nuốt những hạt cơm cứng như đá mà tớ thương quá .
- Anh học Sư Phạm , suốt câu truyện chỉ im lặng nay mới lên tiếng :Trường của các cậu thế là còn khá lắm . Ở trường tớ ấy à , cứ vào nhà bếp sau bữa ăn nào thế nào cũng thấy vài chú ruồi đang nằm hấp hối trên những cái đĩa đã trơn bóng , mắt đầy lệ , miệng than thở: “Đói quá , đói quá” và sau đó thì tắt thở .