Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Động vật quý hiếm

Cô hoa hậu thế giới xách súng vào rừng với ý nghĩ thưởng ngoạn hơn là để săn bắn.

Đang đi thì bất ngờ gặp một con tê giác đen trùi trũi bên vệ đường, nhưng cô không nổ súng, con tê giác thì lặng lẽ đi như trên đời không hề có cô. Điều kỳ lạ này đã khiến thần rừng xuất hiện.

- Vì sao con không bắn tê giác để trừ hiểm nguy?

- Thưa ngài, đây là loài động vật có vú thật quý hiếm, trên trái đất chỉ còn sót lại có rất ít.

- Ồ... ý nghĩ của con thật đáng khâm phục.

Rồi thần quay sang hỏi tê giác:

- Vì lẽ gì con không tấn công người kia?

- Thưa thần, đây là loài có vú cực kỳ quý hiếm, cả thế giới loài người mới chọn được có một người thôi ạ.

Người yêu lý tưởng

- 16 tuổi, tôi ao ước có bạn trai. 18 tuổi, tôi có người yêu, nhưng anh ta lại quá khô khan. Tôi xây dựng hình mẫu chàng trai lý tưởng của mình là một người lãng mạn.

- Năm vào đại học, tôi gặp một anh chàng lãng mạn, nhưng lại quá "mít ướt". Vì vậy, tôi đi tìm người có bờ vai vững chắc.

- Năm tôi 25, người yêu của tôi rất vững vàng, kiên định. Nhưng anh ta lại chẳng hề biết biểu lộ cảm xúc. Quãng thời gian ấy thật buồn tẻ. Rồi tôi tìm một người khác.

- 28 tuổi, tôi gặp một người rất vui nhộn, nhưng rốt cuộc tôi không chịu nổi anh ta. Lúc nào anh ta cũng đùa bỡn với tôi và tán tỉnh những cô gái khác. Anh ta khiến tôi khốn khổ hơn là hạnh phúc. Chúng tôi nhanh chóng chia tay.

- Bước sang tuổi 31, tôi tìm thấy một người đầy tham vọng, thông minh và mạnh mẽ. Tôi quyết định kết hôn cùng anh ta. Nhưng (lại nhưng)... chỉ một thời gian sau, chúng ly dị. Anh ta lấy đi tất cả những gì tôi có và tẩu thoát cùng cô bạn thân của tôi.

- Giờ đây, tôi đã 40 tuổi. Tôi vẫn đang tìm một mẫu người lý tưởng của riêng mình. Có lẽ đó phải là một người trầm tính, chững chạc, ít tham vọng... Tôi biết một người như thế, chỉ có điều ông ấy đã ngót nghét 70 tuổi...

Xin thêm phấn

Một buổi sáng đầu năm, một người nông dân ở làng nọ gặp cha xứ đang đi trên đường.

- Chào cha ạ! - Người nông dân lễ phép.

- Chào đứa con của quỷ sa tăng - Cha xứ trả lời.

- Thưa cha, xin cha ban phước lành cho con, vì đêm qua con mơ thấy...

- Tôi không quan tâm tới những giấc mơ của kẻ khác - Cha xứ ngắt lời.

- Dạ, nhưng con mơ thấy những điều về cha.

- Thật vậy sao! Thế anh kể đi.

- Thưa cha, con mơ thấy con chết và đang đi lên thiên đàng.

- Lên thiên đàng? - Cha xứ kêu lên - Anh không bao giờ lên thiên đàng được vì anh có đi lễ nhà thờ đâu.

- Lạy cha, thật ạ, con được lên thiên đàng. Con thấy một cái thang rất dài và một thiên thần đứng dưới chân cầu thang. Thiên thần đưa cho con một cục phấn rất to, rồi bảo con: 'Mỗi bước lên cầu thang, phải đánh một chữ thập. Mỗi dấu thập ấy là tội lỗi mà con đã phạm phải ở trần gian. Khi nào thấy hết tội thì mới thôi làm dấu và cứ thế tiếp tục đi lên'. Sau khi con đã đánh rất nhiều dấu và leo lên khá xa thì con trông thấy một người đàn ông đang đi xuống. Con rất ngạc nhiên, vì người ấy chính là... cha.

- Là tôi? Tại sao tôi lại đang ở đấy?

- Thưa cha, đấy là điều mà con ngạc nhiên. Con đã hỏi cha và cha trả lời: 'Tao xuống xin thêm phấn'.

Việc của ai?

Một đôi vợ chồng nông dân đang bàn bạc: 'Này ông, con bé Tư sinh con rồi!'

- Đó là việc của nó.

- Nhưng nó bảo đó là con ông.

- Đó là việc của tôi.

- Bây giờ tôi phải làm thế nào?

- Đó là việc của bà.

- !!!!!

Nghĩ bằng gì?

- Bé: Chị ơi , tại sao nói nghĩ nát óc ?
- Chị: Nghĩa là con người ta suy nghĩ bằng đầu óc em ạ!
- Bé: Không đúng. Hôm qua nói chuyện với bác Lan, mẹ - bảo: "Tôi nghĩ bụng…" vậy người ta nghĩ bằng bụng chứ
- Chị: ???