Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Động vật tuyệt chủng

Hai anh bạn học lâu ngày mới gặp nhau: 'Tình hình dạo này của ông thế nào? Vợ con gì chưa?'

- Chưa ông ạ!

- Sao ông tiến hành chậm thế?

- Tại tôi đang đi chọn theo tiêu chuẩn của tôi mà.

- Tiêu chuẩn như thế nào?

- Tôi cũng không cần xinh đâu nhưng cũng phải ưa nhìn, không cần cao lắm nhưng chân phải dài, cô ấy phải ngoan nhưng cũng hơi nghịch, gia đình không cần giầu nhưng cũng phải ổn định. Cô ấy chỉ cần có việc làm ổn định lương lậu không thành vấn đề nhưng cũng phải nuôi được gia đình khi tôi thất nghiệp. Còn vài tiêu chuẩn nữa nhưng tôi thấy thế là tạm rồi.

- Loài động vật này giờ tuyệt chủng rồi ông ạ!

- !!!!!


Anh lính tinh ranh

Anh lính được lệnh đưa 3 cô xinh đẹp đi lạc ra khỏi khu rừng. Đến giữa đường chàng dặn 3 cô phải đi chậm một chút, lúc nào chàng gọi thì mới được đi tiếp.

Ba nàng tò mò lắm liền im lặng bám theo. Hoá ra đó là một con suối, anh lính cởi đồ để lên đầu rồi lội qua dòng nước sâu đến tận ngực.

Ba cô nàng cười khúc khích rồi cũng bắt chước làm theo khi chàng cất tiếng hô ở bờ bên kia.

Lạ thay, khi 3 cô ra đến giữa dòng, nước vẫn chỉ đến đầu gối...

Truyện cười dân gian

Một người đàn ông đến đồn cảnh sát.

- Thưa ông thanh tra, tôi xin trình báo là vợ tôi bị mất tích. Cách đây một tuần, cô ấy dắt chó đi dạo và từ đó không thấy về.

- Ông có thể tả qua vợ ông được không?

- Cô ấy tóc vàng, mà không hình như tóc đỏ. Không cao lắm, nhưng hình như cũng không phải thấp. Mắt cô ấy màu xanh lơ, xanh lá cây thì đúng hơn.

- Thôi được rồi, thế con chó của ông giống gì, có to không?

- À, giống Bri. Nó cao 65 cm, lông mày hung nhạt, mũi đen, mắt màu hạt dẻ sẫm, có một vết sẹo nhỏ dưới cằm, nó đeo một miếng thẻ mang số ZA 3823976…

Cố nhân

Một hôm, tôi lên xe buýt và tình cờ ngồi vào chiếc ghế bên cạnh Paperetskis. Không còn cách nào khác, tôi đành phải bắt chuyện với anh ta: chả gì tôi và anh ta cũng cùng làm việc ở một nhà máy.

- Hồi này anh thế nào? Sức khỏe vợ anh ra sao?

- Hai chúng tôi ly dị đã mười một năm rồi còn gì.

- Ừ nhỉ! Tôi chợt nhớ ra, thế ai nuôi thằng bé?

- Thằng bé nào? Con bé Marite ở với cô ấy. Xưa kia chính anh đã mua búp bê cho nó đấy thôi.

- Đúng rồi, đúng rồi... - Tôi trở nên thận trọng hơn - Thế chứng vàng da của anh khỏi hẳn rồi chứ?

- Tôi bị viêm túi mật kinh niên cơ mà.

- À vâng, tất nhiên... Thế chủ nhật nào anh cũng vẫn đi câu cá đấy chứ?

- Từ thuở cha sinh mẹ đẻ chưa bao giờ tôi cầm lên tay chiếc cần câu nào.

- E hèm... Chắc anh vẫn hút thuốc 'Sipka' ?

- Chưa bao giờ tôi hút thuốc cả.

- À... ừ nhỉ... còn các bữa ăn, mẹ anh vẫn nấu nướng cho anh chứ?

- Tôi mồ côi mẹ từ nhỏ.

- À!... xin lỗi, đến bến tôi phải xuống rồi. Chúc anh mọi điều tốt lành, anh Paperetskis.

- Rapapetskis - anh ta sửa lại.

Tôi vội vã xuống xe. Nhưng chỉ vài phút sau, tôi bình tâm trở lại. Tôi có lỗi gì đâu trong việc anh ta đã không còn là sếp của tôi nữa?

Bức thư đến từ địa ngục

Một người đàn ông lên đường đi nghỉ hè lúc vợ của anh ta đi công tác chưa kịp về. Họ sắp xếp kế hoạch gặp lại nhau vào ngày hôm sau. Tới nơi, anh ta vội vàng gửi e-mail về cho vợ. Do đánh sai địa chỉ, bức thư của anh ta thay vì được chuyển về cho vợ, thì nó lại đến một phụ nữ có chồng vừa qua đời ngày hôm trước. Khi người vợ góa tội nghiệp nọ mở hộp thư, bức thư vừa hiện ra bà ta thét lên một tiếng khủng khiếp, té xuống sàn nhà và chết thẳng cẳng. Nghe tiếng thét, người nhà chạy vào phòng thì chỉ thấy một bức thư trên màn hình máy tính:

"Vợ yêu quý nhất của anh, anh vừa đến nơi. Mọi thứ đã được chuẩn bị sẵn để đón em vào ngày mai. Người chồng yêu quý nhất của em!"