Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Đột quỵ vì tiếng chuông

Ở làng nọ, có cụ ông ngoài 90 tuổi đang khỏe mạnh bỗng nhiên bị đột qụy chết. Trong đám tang, hàng xóm quây lấy bà góa thăm hỏi động viên.

- Sao ông nhà ra đi đột ngột như vậy? - hàng xóm hỏi.

Bà vợ đau khổ vừa khóc vừa kể:

- Ông nhà tôi đã 93 tuổi nhưng vẫn làm chuyện đó đều đều. Ngặt một nỗi ông chỉ làm theo tiếng chuông đồng hồ của bưu điện gần nhà. Khi nghe tiếng chuông kêu 'king kong' đều đặn thì chúng tôi bắt đầu. Nhưng hôm trước, có thằng bán kem ế hàng, nó lắc chuông liên tục. Ông nhà tôi theo không kịp nên...


Truyện cười dân gian

Theo lời khuyên của bác sĩ, nhà quản lý nọ bắt đầu chơi quần vợt để cải thiện tình trạng sức khỏe. Sau vài tuần, thư ký hỏi ông ta tình hình tiến triển đến đâu rồi.

- Ổn cả! - Nhà quản lý đáp. - Khi ở trên sân quần và nhìn thấy trái bóng bay về phía mình, bộ óc của tôi lập tức ra lệnh: 'Chạy về góc! Ve trái! Lên lưới! Đập! Lùi lại'.

 - Vậy sao? - Cô gái phấn chấn hỏi. - Còn sau đó.

- Rồi tấm thân phì nộn của tôi hỏi lại: 'Ai cơ? Tôi ấy à? Đừng nói chuyện vớ vẩn!'.

 

Không chép hết

Trong giờ trả bài kiểm tra , thầy giáo nói với Hoa
- Thầy : Hoa, em đã chép bài của Hằng phải không?
- Hoa (đỏ mặt, đứng dậy): Dạ, em có chép nhưng không phải chép hết ạ.
- Thầy: thế chỗ nào em không chép ?
- Hoa: Dạ tên bạn ấy em không chép ạ.
- Thầy: ???

Truyện cười dân gian

Một phụ nữ hay kén chọn vào cửa hàng mua giày. Sau khi đã xem hàng chục đôi, bà ta bảo với người bán: 'Cô ơi, tôi thấy đôi giày đầu tiên hợp nhất, cô đưa lại cho tôi xem'.

'Thưa bà, thật đáng tiếc', người mậu dịch viên xua tay: 'Một bà khác đã mua cách đây 3 tiếng rồi.

Truyện cười dân gian

Cô giáo dặn học sinh:

- Ngày mai các em đem tới lớp một đồ dùng có liên quan đến bảo vệ sức khoẻ.

Hôm sau, nhất loạt các học sinh đều mang mỗi người một đồ vật.

- Tuấn, em đem gì tới?

- Thưa cô, em mang băng gạc dùng để băng vết thương ạ.

- Tốt lắm. Thế còn Tèo, em mang gì nào?

- Thưa cô, lọ ê-te dùng để rửa sạch vết thương ạ.

- Tý, em mang cái gì kia?

- Dạ, bình ôxy ạ?

- Em lấy ở đâu ra vậy?

- Dạ, của bà em.

- Thế bà nói gì khi em mang bình đi?

- Dạ, bà chỉ thở dài và phều phào nói: “Không được mang đi”.