Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Đừng có rung thang nữa

Trong một tiết học về an toàn lao động, cô giáo muốn các em học sinh hiểu rõ hơn nên dẫn cả lớp đến thăm một công trường xây dựng.

Trong buổi thực tế đó có một anh công nhân bị ngã từ trên cao xuống và phải nằm viện. Cô giáo dẫn cả lớp về trường học và nói:

- Các em có biết vì sao anh công nhân bị ngã không?

Natasha giơ tay phát biểu:

- Thưa cô, có lẽ chú ấy bị ốm ạ.

- Cũng có thể. Ai có ý kiến khác không?

Ivan đứng lên:

- Thưa cô, có lẽ chú ấy không đeo dây an toàn ạ.

- Giỏi lắm. Em ngồi xuống.

Cô giáo định giảng tiếp thì Vôva bỗng đứng dậy nói:

- Thưa cô, không phải đâu ạ. Chú ấy ngã vì chửi mẹ em.

- Sao chú ấy lại chửi mẹ em?

- Thưa cô, chú ấy chửi là: 'Thằng ôn con kia, đừng có rung thang nữa'

Chuyện lớp học

Các lớp học lịch sử thường làm cho bọn trẻ buồn ngủ và do đó, cũng không mấy khó hiểu khi chúng tỏ ra vui mừng vì được biết hôm nay có thể về sớm. Bà giáo tuyên bố: 'Bất cứ em nào trả lời được câu hỏi của tôi, có thể ra khỏi lớp trước khi chuông reo'

Thật là tuyệt vời, Dick nghĩ như vậy vì nó biết rằng mình rất thông minh và có thể trả lời bà ấy vanh vách như một cuốn bách khoa toàn thư.

'Nào, bắt đầu. Ai đã nói: đừng hỏi tổ quốc đã làm gì cho bạn mà hãy hỏi bạn đã làm gì cho tổ quốc?'

'J.F. Kennedy thưa cô !' - một cô gái đầu bàn đã kịp giơ tay và dĩ nhiên cô nàng có thể ung dung ra về.

'Tốt lắm Allen, câu tiếp theo đây: Ai đã nói Tôi có một giấc mơ...?'

'Ô', thêm một cô nàng khác đã cướp lời trước, 'Martin Luther King'.

Cáu lắm, Dick buột miệng 'Khi nào thì cái lũ ấy mới câm cái mồm thối tha của chúng nhỉ?'

Bà giáo sửng sốt và thét lớn 'Ai đã nói câu ấy?'

'Bill Clinton thưa cô' - Dick mừng rỡ - 'Bây giờ em có thể về được rồi phải không ạ?'

 

Buồn hơn

Trong quán rượu, anh thanh niên gặp một người bạn đang uống một mình:

- Trông anh buồn quá! Có chuyện gì thế?

- Mẹ tôi mất vào tháng sáu để lại cho tôi 3.000 đô la.

- Xin chia buồn cùng anh!

- Thế rồi vào tháng bảy, bố tôi lại chết và để lại 7.000 đô la.

- Trời đất! Chỉ trong có 2 tháng mà anh mất đi những người thân yêu nhất. Tôi hiểu vì sao anh lại buồn tới mức này.

- Chưa hết đâu anh ạ! Tháng tám vừa rồi, dì tôi lại chết và để lại cho tôi 10.000 đô la.

- Anh thật là người bất hạnh.

- Nhưng buồn hơn nữa là tháng này chả có ai chết cả.

Người đàn ông thời đại

Ông chồng đọc xong quyển sách 'Người chủ gia đình' cảm thấy hào khí ngút trời. Ông ta xồng xộc đi vào nhà, tiến đến trước mắt vợ, chỉ tay vào mặt cô ta và ưỡn ngực cất giọng sang sảng.

- Từ giờ trở đi, tôi muốn cô biết rằng tôi là người chủ của gia đình này và mỗi lời tôi nói ra đều là mệnh lệnh. Tôi muốn cô nấu cho tôi một bữa thật ngon tối nay. Khi tôi ăn xong, món tráng miệng phải được lập tức mang ra. Rồi kế đó, cô phải mở vòi nước vào bồn tắm để tôi thư giãn. Và, khi tôi tắm xong, thử đoán coi ai sẽ là người mặc đồ và chải tóc cho tôi?

Người vợ nhướng lông mày:

- Người liệm xác, phải không?

 

Ông chồng khốn khổ

Một người đàn ông đi làm vào buổi sớm gặp một gã lạ mặt cứ nói vào mặt:

- Đồ mọc sừng, mọc sừng!

Ngày hôm sau, cũng vào giờ ấy anh ta lại gặp lại gã kia với câu nói cũ:

- Đồ mọc sừng, mọc sừng!

Trò đùa cứ diễn ra ngày này sang ngày khác, làm cho người đàn ông đâm ra nghi ngờ vợ. Tối đến, anh về hỏi bà xã:

- Em có phản bội anh không đấy?

- Sao anh lại nghĩ tới chuyện vớ vẩn ấy?

Anh ta thành thật kể lại trò của gã lạ mặt cho vợ nghe.

Hai ngày sau, vẫn đi theo hành trình cũ, ông chồng gặp lại gã kia. Lần này, gã ta hét tướng lên:

- Đồ mọc sừng! Mọc sừng kiêm hớt lẻo!