Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Đừng hòng mà thoát

Một người đàn ông bước xuống sân bay với một vali rất lớn:

- Nhân viên hải quan ra lệnh: Mời ông mở ra để chúng tôi kiểm tra hành lý. Bên trong vali, dưới lớp quần áo có giấu 20 thỏi vàng

- Tội anh nặng đấy....

- Gã đàn ông vừa nói vừa rút bao thuốc ra mời: Tôi biết là tôi sai rồi! Anh hút thuốc nhé!

- Nhân viên hải quan giận dữ nói: Này, đừng hòng mua chuộc được tôi nhé! Cất thuốc đi!

- Gã đàn ông năn nỉ: Vậy thì tôi tin chắc là anh không có lửa, hãy để cho tôi sang cửa hàng ở gần đây mua bao diêm. Xin anh hãy cho tôi hút thuốc lần cuối. Tôi sẽ để vali ở đây làm tin...

- Thôi được, tôi cho anh 2 phút, không hơn không kém.

- Tất nhiên là gã buôn lậu chuồn thẳng. 3 tháng sau, hắn ta lại xuất hiện và xách chiếc vali còn to hơn lần trước. Thật xui xẻo là hắn lại gặp đúng anh nhân viên hải quan cũ.

- Quả đất tròn... ta lại gặp nhau. Nào, mở vali ra xem nào.

- Lần này số vàng nhiều gấp đôi, cũng giấu dưới lớp quần áo. Gã buôn lậu lại giở trò mời hút thuốc. Anh nhân viên hải quan lập tức lên tiếng chặn ngay ý đồ đen tối:

- Anh thừa biết là tôi không hút thuốc và cũng không có bật lửa hay diêm trong người. Nhưng tôi sẽ không mắc lừa đến lần thứ hai đâu. Mời anh giữ vali, tôi sẽ đi mua hộ anh bao diêm để hút thuốc lần cuối.

Đàn ông huýt sáo

Bà Lucy khoảng hơn 70 tuổi, chưa lấy chồng lần nào. Một hôm, bà lái xe đến một thành phố lớn. Đang phóng xe như bay thì một cảnh sát huýt còi gọi lại, nhưng bà lại nhấn ga, phóng bốc hơn. Người cảnh sát vội nhảy lên motor đuổi theo và hỏi:

- Bà không nghe thấy tôi huýt còi sao?

- Có, nhưng mẹ tôi dặn, nếu bọn đàn ông huýt sáo thì không bao giờ được dừng lại.

Chỉ một màn

Hai người bạn đi dạo với nhau. Một anh bảo:

- Tối qua, tôi đến nhà hát xem kịch. Nhưng chỉ xem đến màn một rồi ra khỏi rạp.

- Tại sao?

- Tại vì, trên chương trình có nói: "Màn hai… 3 năm sau". Anh xem thời gian dài như thế, tôi đợi làm sao được?

Bánh dành cho đám tang

Angus đang nằm hấp hối. Trong cơn vật vã phút lâm chung, ông tự nhiên thấy hương thơm của món bánh nướng yêu thích nhất đời mình len lỏi đưa lên từ dưới bếp.

Gom chút sức tàn còn lại, Augus ra khỏi giường. Từ từ dựa vào tường, ông đi ra khỏi phòng ngủ. Và với một nỗ lực lớn hơn thế nữa, ông vịn cả hai tay vào cầu thang lê lết xuống tầng dưới. Ông dựa vào cánh cửa vừa thở hổn hển vừa nhìn chằm chằm vào nhà bếp. Nếu không có cơn đau vì cái chết đang tới gần, có lẽ ông sẽ nghĩ mình đang ở thiên đường: 'Ở đó, trên những tờ báo là hàng trăm, hàng trăm những cái bánh nướng ngon mê ly được bày ra. Chẳng lẽ đây không phải là thiên đường ư? Hay đây chính là một hành động cao cả của người vợ tận tâm của ông với một mong muốn ông rời khỏi thế giới này như là một người đàn ông hạnh phúc nhất trần gian?'.

Gắng những hơi sức cuối cùng, ông đẩy mình đến chiếc bàn run rẩy quỳ xuống. Đôi môi của ông khó nhọc mở ra, hương vị ngọt ngào của chiếc bánh nướng gần như đã ở trong miệng ông... Nó dường như có thể kéo ông trở về với cuộc sống.Đột nhiên, một tiếng “Rầm!” chát chúa kéo ông trở lại với hiện thực. Bà vợ vừa đập bàn tay nhăm nhúm, run rẩy xuống bàn làm nó rung lên và cái bánh rơi trở lại.

- Đừng có động vào mấy thứ này! - Bà vợ gầm lên. - Mấy cái đó để dành cho đám tang đấy!

Tưởng trộm là chồng

Đêm khuya, tên trộm đột nhập vào nhà nọ, hắn lập tức bị bà chủ nện cho một gậy vào đầu, mạnh đến nỗi hắn lăn ra bất tỉnh. Khi khoá tay hắn, viên cảnh sát trầm trồ:

- Cú đập hoàn hảo! Bà quả là một người dũng cảm!

- Ngài quá khen! Tôi cứ tưởng hắn là lão chồng tôi đi nhậu về, chứ nếu biết hắn là trộm thì tôi đã sợ chết ngất rồi!