Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Đừng hòng xơ múi gì ở tôi

Một tổ chức từ thiện đến gặp ông luật sư giàu nhất thành phố và thuyết phục ông ta đóng góp cho quỹ của họ.

- Thu nhập của ông thuộc vào loại cao nhất thành phố. Vậy ông có thể quyên góp chút ít cho cộng đồng không ạ?

- Tay thầy cãi hít một hơi dài và bắt đầu tấn công trả lại: Thứ nhất, tôi có người mẹ đang bệnh nặng, tiền thuốc thang tốn gấp nhiều lần thu nhập hằng năm của bà...

- Dạ... chúng tôi không biết.

- Thứ hai, tôi có người anh trai là một cựu chiến binh, bị mù và phải ngồi xe lăn.

- Xin lỗi...

- Chồng của em gái tôi đã qua đời trong một tai nạn giao thông, chẳng để lại cho nó và ba đứa con nhỏ dại đồng xu nào.

- Vâng, như vậy là ngài quá vất vả...

- Chứ sao! Đến họ mà cũng chẳng xơ múi được gì ở tôi nữa là các anh.


Chỉ lặp lại mà thôi

Một nhà văn trẻ than thở với bạn:

- Lão Y. thật là tệ, sau khi phê bình từng câu, từng chữ trong cuốn truyện của tớ, ông ta kết luận tớ là kẻ bất tài!

- Cậu đừng để ý đến ông ta làm gì, người ta vẫn bảo ông ta là con vẹt, chỉ chuyên lặp lại lời thiên hạ thôi mà.

Buồn gấp đôi

Người chồng qua đời. Đám tang. Mọi người đã ra về, ở bên mộ chỉ còn một goá phụ buồn bã không gì an ủi nổi và lại còn cả một người đàn bà khác nữa. Goá phụ nhìn chị ta hỏi:

- Xin lỗi, chị là ai? Tôi không biết chị.

- Tôi là tình nhân của chồng chị.

- Chồng tôi không thể có tình nhân được. Anh ấy là con người tuyệt vời của gia đình. Tối nào cũng ở nhà, mỗi ngày nghỉ đều cùng với gia đình, tiền lương đều mang về nhà không thiếu một xu...

- Còn chúng tôi chỉ ăn trưa với nhau và tiền thưởng của anh ấy cũng tạm đủ cho chúng tôi.

"Bóc vỏ" người mẫu

Tại trường mỹ thuật, bà tạp vụ mới nói với thày dạy vẽ: 'Thưa ông, cô người mẫu có nhờ tôi xin ông cho cô ta nghỉ một ngày'.

- Ồ, vậy thì ngay bây giờ bà bố trí cho tôi mấy trái cam để học viên vẽ tĩnh vật thay cho vẽ người.

Một lúc sau, ông thày vào xưởng vẽ kiểm tra:

- Ủa, sao trái cam nào bà cũng bóc tuốt vỏ ra thế?

- Thì... tôi cứ nghĩ vẽ tĩnh vật cũng như vẽ... người. 

Giống đồng hồ

- Nam: Này, cái thằng An nói bà như cái đồng hồ vậy.
- Giang: Ừ! Tính tôi thích chính xác mà.
- Nam: Ko, nó bảo bà loanh quanh vớ vẩn rồi cũng quay lại từ đầu.
- Giang: Hừ !!!