Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Đừng hòng xơ múi gì ở tôi

Một tổ chức từ thiện đến gặp ông luật sư giàu nhất thành phố và thuyết phục ông ta đóng góp cho quỹ của họ.

- Thu nhập của ông thuộc vào loại cao nhất thành phố. Vậy ông có thể quyên góp chút ít cho cộng đồng không ạ?

- Tay thầy cãi hít một hơi dài và bắt đầu tấn công trả lại: Thứ nhất, tôi có người mẹ đang bệnh nặng, tiền thuốc thang tốn gấp nhiều lần thu nhập hằng năm của bà...

- Dạ... chúng tôi không biết.

- Thứ hai, tôi có người anh trai là một cựu chiến binh, bị mù và phải ngồi xe lăn.

- Xin lỗi...

- Chồng của em gái tôi đã qua đời trong một tai nạn giao thông, chẳng để lại cho nó và ba đứa con nhỏ dại đồng xu nào.

- Vâng, như vậy là ngài quá vất vả...

- Chứ sao! Đến họ mà cũng chẳng xơ múi được gì ở tôi nữa là các anh.

Những con mắt xanh

Một anh chàng bị tai nạn phải bỏ đi một mắt. Khi tỉnh dậy trong phòng hồi sức cấp cứu, anh ta được bác sĩ thông báo là họ đã thay nhãn cầu hỏng bằng con mắt thủy tinh. Anh ta đòi soi gương và sửng sốt khi 2 mắt có 2 màu khác nhau.

- Thế này thì làm sao mà tôi dám vác mặt ra đường? - Anh chàng phàn nàn - Mắt tôi màu xanh sao các ông lại lắp mắt giả màu nâu?

Bác sĩ giải thích là kho mắt giả của bệnh viện đã hết màu xanh và hiện loại hàng này cũng đang khan hiếm. Ông ta hứa:

- Nếu anh kiếm đâu được con mắt màu xanh, hãy đem đến đây và chúng tôi sẽ thay cho anh miễn phí.

Vài tuần sau, trên đường đi làm về giữa lúc bão lớn, anh chàng thấy chiếc xe chạy trước mình mất lái và lao vào một gốc cây. Anh ta vội dừng xe chạy lại xem có giúp được gì không và thấy người kia đã tắt thở. Và... thật ngẫu nhiên, nạn nhân có 1 con mắt thủy tinh màu xanh. Lúc đó đã nửa đêm và đường vắng tanh, anh ta liền quyết định mang đồ nghề ra lấy đi con mắt đó của nạn nhân ra rồi thay con mắt nâu của mình vào.

Hôm sau, anh chàng báo nghỉ ở cơ quan để đến bệnh viện lắp con mắt giả mới chôm được. Đi qua chỗ xảy ra tai nạn hôm trước, thấy cảnh sát đang xem xét hiện trường và kéo chiếc xe hỏng đi, anh ta bèn đỗ lại thăm dò.

- Khủng khiếp quá nhỉ, thầy đội! - Anh ta bắt chuyện với một cảnh sát.

- Phải! - Viên cảnh sát đáp - Và còn rất ly kỳ nữa. Không hiểu thằng cha này đã làm thế nào để lái xe suốt cả trăm cây số khi cả 2 con mắt của hắn đều bằng thủy tinh.

Cô thư ký vui tính

Một lần, cô thư ký thấy giám đốc quên kéo khóa quần, liền nhắc khéo:

- Thưa ông! Ông có biết rằng trại lính của mình đang mở cửa không!

Giám đốc không hiểu ngay nhưng sau đó, ông ta tình cờ nhìn xuống và thấy khóa quần mình mở toang hoác. Lấy làm thú vị về tính hài hước của cô thư ký, ông giám đốc quyết định trêu cho cô một mẻ. Gọi cô vào phòng, ông hỏi:

- Cô Jones à! Tiện đây, tôi muốn hỏi, khi trại lính của tôi mở cửa, cô có thấy một anh lính đứng nghiêm trong đó không?

Cô thư ký nhanh trí đáp:

- Tất cả những gì tôi thấy là một cựu chiến binh già nua, thương tật đầy mình đang ngồi ủ rũ trên công sự.

Lịch sự lúc nửa đêm

Một lần vào lúc nửa đêm, chuông điện thoại nhà Tom réo vang, khiến ông giật bắn mình.

Ở đầu kia có giọng phụ nữ rất tức giận:

- Con chó của ông sủa ầm ĩ làm tôi không ngủ được!

Tom rất nhã nhặn xin phép ghi lại những thông tin phản ánh và không quên hỏi bà ta là ai.

Đêm hôm sau, cũng vào giờ ấy, chuông điện thoại ở nhà người phụ nữ kia cũng réo vang. Tiếng Tom vẫn nhã nhặn:

- Tôi gọi điện để báo cho bà biết là tôi không nuôi chó!

Gửi chìa khóa hòm thư

Sau những ngày làm việc căng thẳng, một thương nhân đi nghỉ hè ở biển và ông yêu cầu bà giúp việc gửi cho ông tất cả thư từ mà bà nhận được trong thời gian ông đi vắng.

Tất nhiên bà giúp việc hứa sẽ làm theo lời của ông. Ông đã đi nghỉ hè rất thoải mái. Một tháng trôi qua nhưng ông chẳng nhận được lá thư nào cả. Ông cho là có sự không bình thường, liền gọi điện thoại cho bà giúp việc ở nhà.

- Tại sao bà chẳng gửi cho tôi một lá thư nào vậy?

Bà ta trả lời:

- Thưa ông, vì ông không để lại cho tôi chiếc chìa khóa hòm thư!

Người thương nhân xin lỗi và hứa sẽ gửi cho bà ta chiếc chìa khóa. Chủ nhật, ông ta cho chìa khóa vào một phong bì, viết địa chỉ lên phong bì và gửi thư này qua bưu điện.

Lại một tháng nữa qua đi, nhưng ông ta vẫn không nhận được lá thư nào cả, và đến cuối tháng thì ông ta trở về nhà, ông bực bội hỏi bà giúp việc:

- Sao bà không làm theo lời tôi?

Người đàn bà khốn khổ hỏi lại:

- Nhưng tôi làm thế nào, hả ông? Chiếc chìa khóa hòm thư ông gửi qua bưu điện cũng nằm trong cái hòm thư bị khóa!