Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Đứng làm sao nổi

Đôi khi việc đứng không vững không hẳn là do say quá, mà do bạn bè quá quan tâm.

Sau một trận nhậu quắc cần câu, ba người gọi taxi về nhà. Khi tới nhà người thứ nhất, hai người kia cố mãi mới dìu được anh ta xuống xe. Nhưng anh ta đứng không vững, cứ nằm lăn ra vỉa hè. Hai người kia sốt ruột lên xe đi tiếp. Trong xe họ nói với nhau:

- Tội nghiệp, thằng cha không còn đứng nổi nữa.

Tài xế taxi nói xen vào:

- Nhưng các anh cứ dốc ngược đầu anh ta xuống đất thì đứng làm sao nổi.

 

Hay thế còn gì

Bi đang cầm quyển “Thơ ca” trên tay , nhăn nhó với Tài .
- Bi nói: Tại sao bài thơ tớ gởi không được đăng nhỉ ?
- Tài: Chắc tại dở quá chứ gì!
- Bi: Không, hay lắm cơ. Tớ chép y như thơ của ông Trần Đăng Khoa đấy còn gì!
- Tài: Hết nói !!!

Phải nói chính xác mới được

Một ông đi trong công viên thấy chiếc ghế đá có một gã đang ngồi, bên dưới có một con chó. Ông cũng muốn ngồi, nhưng ngại con chó nom có vẻ dữ, nên hỏi gã kia:

- Con chó của ông có cắn người không?

- Con chó của tôi thì không cắn ai.

- Người đàn ông ngồi xuống nghế, bị con chó ngoạm luôn cho một phát. Ông tức giận nói: Thế mà ông bảo là con chó của ông không cắn ai.

- Nhưng thưa ông, tôi không bảo con chó này là của tôi.

Việc gì phải sợ?

Cô giáo hỏi học sinh:

- Bob, em hãy nói xem ai đã viết bản tuyên ngôn độc lập?

- Em xin thề là không biết.

- Câu trả lời của em còn tồi hơn là không biết. Em hãy mời bố mẹ đến gặp cô!

Ngày hôm sau, cha của Bob đến ngồi ở phía cuối lớp, chờ gặp cô giáo.

Để minh họa cho ông bố thấy sự kém cỏi của cậu bé, cô giáo hỏi lại:

- Bob, cô hỏi em một lần nữa. Ai đã viết bản tuyên ngôn độc lập?

- Xin cô đừng nghi oan cho em, em không biết đâu ạ!

Ông bố nhảy ra khỏi chỗ và chỉ tay vào thằng bé và nói:

- Bob, nếu con viết cái đồ chết tiệt đó thì sợ quái gì mà không dám nhận!

Thật là may mắn!

Bob say khướt. Anh ta về nhà, đập cửa:

- Ồ, Bob! Anh đã về đấy ư?

- Ừ, em yêu ạ, anh gặp bạn cũ.

- !?

- Anh nhậu hết lương tháng rồi.

- À, em có thể hiểu.

- Xe lại bị giữ...

- Chuyện đương nhiên mà.

- Ôi, em đúng là người phụ nữ hiền dịu nhất trần đời. Ừm... Ờ... hình như cái dây chuyền em đưa hôm qua, anh trót tặng một cô gái.

- Lạy Chúa, em thật là may mắn!

- Sao, em định nói là em rất hài lòng ư?

- Vâng, vì em chỉ là... hàng xóm của anh. Hãy can đảm lên, chỉ còn vài bước chân nữa thôi. Cầu Chúa phù hộ cho anh!