Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Đúng thằng đó rồi!

Ông giám đốc không biết gì về bóng đá, buổi sáng bước vào văn phòng hỏi:

- Các cậu có biết 'Bát giô' là thằng nào không?

- Tuyệt vời! Làm thế nào mà thủ trưởng lại biết Baggio? - Một trợ lý rú lên.

- Cô vợ cứ ví tớ với nó. Thôi nói nhanh xem!

- Dạ, Baggio là trung phong không thể thay thế của đội tuyển Italy, kỹ thuật điêu luyện, sút phạt thần sầu, quả bóng vàng châu Âu...

- Còn thằng 'Bát giô' nào nữa không? - Thủ trưởng nóng nảy phẩy tay.

- Dạ! Còn một Baggio nữa nhưng 'đuội' lắm, to con, nhưng không biết làm ăn gì, hay ngã, nửa trận đã ra...

- Nó đấy! Bố láo thật. Thôi làm việc đi, không ngồi tán phét nữa!

Lặng lẽ, êm xuôi

Bị cáo nhất định không chịu nhận tội. Y thanh minh:

- Thưa ông chánh án, trong vụ này tôi thật tình chỉ là người cố gắng làm cho mọi chuyện lặng lẽ, êm xuôi.

- Ông chánh án nói đầy mỉa mai: Thật ư, thế anh hãy giải thích tại sao lại đánh bên nguyên tả tơi rơi rụng đến nỗi người ta bị ngất xỉu cả tiếng đồng hồ.

- Tôi ngạc nhiên về sự chậm hiểu của ông đấy. Nếu không mạnh tay như vậy thì làm sao tránh được ồn ào, ầm ĩ cơ chứ.

Trên xe buýt

Trên xe buýt chật ních giữa giờ cao điểm, một cô gái kêu lên.

- Này anh bạn trẻ, cứ mỗi lần xe dừng bánh là anh lại áp chặt vào tôi, lần thứ ba rồi đấy.

- Nhưng xe chật thế này thì tôi có thể làm gì được?

- Thì anh cứ làm gì mà chẳng được?

Ngủ trên cây

- Mợ: Quỷnh này! Con biết tại sao dơi ngủ lại treo mình trên cây không?
- Quỷnh: A ! Con nghĩ ra rồi mợ ơi! Vì nó không có giường đấy mà!
- Mợ: Ối trời ơi!

Bánh dành cho đám tang

Angus đang nằm hấp hối. Trong cơn vật vã phút lâm chung, ông tự nhiên thấy hương thơm của món bánh nướng yêu thích nhất đời mình len lỏi đưa lên từ dưới bếp.

Gom chút sức tàn còn lại, Augus ra khỏi giường. Từ từ dựa vào tường, ông đi ra khỏi phòng ngủ. Và với một nỗ lực lớn hơn thế nữa, ông vịn cả hai tay vào cầu thang lê lết xuống tầng dưới. Ông dựa vào cánh cửa vừa thở hổn hển vừa nhìn chằm chằm vào nhà bếp. Nếu không có cơn đau vì cái chết đang tới gần, có lẽ ông sẽ nghĩ mình đang ở thiên đường: 'Ở đó, trên những tờ báo là hàng trăm, hàng trăm những cái bánh nướng ngon mê ly được bày ra. Chẳng lẽ đây không phải là thiên đường ư? Hay đây chính là một hành động cao cả của người vợ tận tâm của ông với một mong muốn ông rời khỏi thế giới này như là một người đàn ông hạnh phúc nhất trần gian?'.

Gắng những hơi sức cuối cùng, ông đẩy mình đến chiếc bàn run rẩy quỳ xuống. Đôi môi của ông khó nhọc mở ra, hương vị ngọt ngào của chiếc bánh nướng gần như đã ở trong miệng ông... Nó dường như có thể kéo ông trở về với cuộc sống.Đột nhiên, một tiếng “Rầm!” chát chúa kéo ông trở lại với hiện thực. Bà vợ vừa đập bàn tay nhăm nhúm, run rẩy xuống bàn làm nó rung lên và cái bánh rơi trở lại.

- Đừng có động vào mấy thứ này! - Bà vợ gầm lên. - Mấy cái đó để dành cho đám tang đấy!