Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Giá như

Trời sáng bét, cả nhà cụ lớn mới thức dậy. 'Hôm nay sao dậy muộn thế nhỉ?', mọi người trong nhà đều thắc mắc. Đến gần trưa mới phát hiện cái đồng hồ báo thức của nhà là con gà trống thiến bị mất.

Cụ lớn phu nhân bèn dán cáo thị mất gà. Chưa đầy giờ sau đã có chục người đem gà đến, quả quyết là gà trống thiến của cụ lớn.

Cụ lớn phu nhân tuy trông thấy trong số gà đó vẫn có những con chưa bị thiến nhưng bà cũng nhận hết và thầm nghĩ: 'Giá như mất con bò nhỉ!'.

Gia đình cụ lớn lại dán cáo thị nơi cửa phủ thông báo phủ bị mất con bò. Chưa được nửa ngày đã thấy cả chục người dắt đến chục con bò, đực có cái có nhưng ai cũng chắc chắn đây là bò cụ lớn bị mất.

Cụ lớn phu nhân đành nhận hết nhưng lòng lại không vui, nghĩ mà tiếc: 'Giá như cái tivi trong phòng thằng Hai nhà mình bị mất thì sao nhỉ!'

Phòng cậu Hai của cụ lớn không hiểu tại sao lại bị trộm chôm mất chiếc tivi màu nội địa và cáo thị lại dán ở cửa phủ. Đến cuối ngày thì có cả chục người chạy đến, khệ nệ trên tay là những chiếc tivi nhập khẩu mới toanh và ai cũng đoan chắc đây mới chính là tivi của cậu Hai nhà cụ lớn bị mất.

Cụ lớn phu nhân đành nhận hết nhưng lại nghĩ thầm: 'Giá như nhà mình bị mất chiếc ôtô!'.

Gia đình cụ lớn lại bị trộm 'viếng', lấy mất chiếc ôtô, cáo thị lại dán nơi cửa phủ. Đến cuối ngày thì có chục người chạy đến trên những chiếc xe ôtô mới bóng lộn và ai cũng gào lên rằng đây mới chính là ôtô nhà cụ lớn bị mất.

Cụ lớn phu nhân đành nhận hết nhưng lại lo lo: 'Giá như mình có thể nói là cụ lớn nhà mình đã bị mất ghế...'

Quả thật, cụ lớn đã bị mất cái ghế làm quan. Ai đó biết tin đã dán cáo thị trả lại của rơi nơi cửa phủ. Chưa đầy 20 phút sau đã có một hàng người rồng rắn xin nhận lại gà, bò, tivi, ôtô đã bị đánh rơi.

Cụ lớn phu nhân đành giao trả lại từng món, lòng xót xa: 'Giá như nhà mình hôm ấy không bị mất con gà nhỉ!'.

Biết rồi còn hỏi

Trên đường đến sở làm, bà Laura phải đi ngang một cửa hàng chim kiểng. Có một con vẹt nhìn bà chằm chằm và hét toáng lên.

- Này bà ơi... Chưa từng thấy ai xấu tệ như bà.

Bà Laura hơi ngạc nhiên nhưng cũng không nói gì. Ngày thứ hai, con vẹt cũng lại chào bà bằng câu chào đáng ghét đó:

- Này bà ơi.... Chưa từng thấy ai xấu... tệ như bà.

Và hôm sau cũng y như vậy. Bà Laura đã bực mình lắm rồi. Bà bước vào tiệm và yêu cầu ông chủ hãy 'dạy dỗ' lại con vẹt. Ông chủ tiệm hết sức xin lỗi bà và hứa sẽ không còn có tình trạng trên xảy ra nữa.

Sáng hôm sau, trên đường đi làm, bà Laura lại đi ngang cửa hàng chim kiểng. Vừa thấy bà từ xa, con vẹt đã tía lia:

- Này bà ơi...., này bà ơi...

- Gì nữa đây - Bà Laura ngạc nhiên.

- ... Bà biết rồi còn hỏi - Con vẹt trả lời.

Bí quyết sống lâu của cao bồi

Một cụ cao bồi già khuyên đứa cháu đích tôn nếu muốn sống lâu thì bí quyết là mỗi sáng nuốt một ít thuốc súng.

Anh cháu đích tôn làm đúng như lời ông dạy và sống tới 93 tuổi.

Lúc chết, người hậu duệ này có 14 con, 28 cháu, 35 chắt và một hố sâu 15 mét ở đài hóa thân hoàn vũ.

Bóp mồm bóp miệng bệnh nhân

Bác sĩ vừa khám xong cho một bệnh nhân, cô y tá thắc mắc:

- Tại sao ông bắt anh ta kiêng nhiều thứ thế, chỉ được ăn rau thôi à?

- Hắn đang nợ tôi một khoản tiền, để hắn ăn tiêu thoải mái thì bao giờ mới trả được?!

Tìm ra bệnh của chồng

Một gia đình nọ nuôi đàn dê, vì chăm sóc tốt nên con nào con nấy béo mập.

Sữa dê là thu nhập trong nhiều năm liền của cả nhà. Trong đàn dê gần trăm con ấy có bốn con dê đực, nhiệm vụ của chúng chỉ đơn giản là ăn cỏ và… không nói ra thì ai cũng biết.

Bỗng một hôm, con dê đực khoẻ nhất đột nhiên lăn ra ốm. Nó ăn uống bình thường nhưng lại hay thở khò khè, thỉnh thoảng khạc khạc có vẻ khó chịu.

Sau khi tìm đủ mọi cách tự chữa cho con dê ấy không được, bà chủ nhà quyết định mang mời một bác sĩ thú y đến nhà. Vị bác sĩ đến, khám cho con dê xong, hỏi:

- Nó ăn uống bình thường phải không, thưa bà?

- Vâng!

- Thế thì con dê nhà bà không mắc bệnh gì cả.

- Nhưng tại sao nó thở khó khè và khạc nhổ liên tục - Bà chủ nhà thắc mắc.

- À, chuyện đó là do nó có tật ngửi và cắn lông dê cái, lông dê cái trôi vào miệng làm nó khó thở và muốn khạc nhổ.

Bà chủ nhà nghe xong thì sắc mặt chuyển ngay sang màu tím:

- Trời ơi! Vậy bây giờ thì tôi đã hiểu tại sao tuần nào lão chồng tôi cũng lên thành phố rồi.

- Chắc ông nhà đi bán sữa dê?

- Không!

- Vậy thì ông ấy thích lên thành phố có liên quan gì đến bệnh tật của con dê này?

- Vì lão ta ăn uống bình thường, nhưng tối nào lão cũng thở khò khè, còn ban ngày thì lão lại khạc nhổ liên tục!