Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Giá trị của lao động

Một buổi chiều nắng đẹp, người đàn ông nọ ra biển câu cá. Ông ta nằm thư giãn trên bãi biển, cắm cần câu trên cát trắng và sợi dây câu dài vươn tít ra ngoài xa, bập bềnh với sóng xanh. Lim dim mắt tận hưởng nắng chiều ấm áp, người đi câu mơ sẽ bắt được một con cá.

Đúng lúc đó, một nhà doanh nghiệp trẻ từ đằng xa đi tới. Anh ta dạo trên bãi biển để xả bớt căng thẳng của một ngày làm việc. Nhìn thấy người đi câu, anh ta bèn lại gần để trò chuyện:

- Bằng cách này ông chẳng thể kiếm được nhiều cá đâu! Lẽ ra ông nên làm việc thì tốt hơn là nằm dài trên bãi biển thế này.

Người đi câu ngước nhìn lên, mỉm cười:

- Vậy ư? Nếu tôi tích cực làm việc thì tôi sẽ được những gì nào?

- Ông sẽ có tiền và có thể mua được tấm lưới lớn, bắt được nhiều cá hơn. - Thương nhân trẻ tuổi đáp

- Rồi sau đó?

- Ông sẽ kiếm được thêm nhiều tiền từ đó và có thể mua một chiếc tàu. Sản lượng đánh bắt cá sẽ càng cao thêm.

- Tôi còn có thể nhận được những gì nữa? - Người đi câu vẫn cười.

Nhà doanh nghiệp bắt đầu khó chịu với câu hỏi của người đi câu:

- Ông sẽ có thể mua được tàu đánh cá to hơn và thuê người làm cho ông.

- Rồi sau đó tôi được gì? - Người đi câu lặp lại câu hỏi.

Thương gia trẻ nổi giận:

- Ông không hiểu ư? Ông có thể xây dựng cả một đội tàu đánh cá lớn, đi vòng quanh thế giới và để người lao động đánh bắt cá cho ông.

Một lần nữa người đi câu hỏi:

- Thế lúc đó tôi được gì?

Thương gia đỏ mặt vì giận dữ, hét vào tai người đối thoại:

- Chẳng lẽ ông không hiểu? Lúc đó ông trở nên giàu có tới mức ông không bao giờ phải động chân động tay làm việc để kiếm sống nữa. Ông có thể ngồi cả ngày trên bãi biển xinh đẹp này và thưởng ngoạn cảnh hoàng hôn. Ông sẽ không còn một lo lắng nào trên đời nữa.

Người câu cá vẫn mỉm cười, nhìn thương gia với vẻ thương hại:

- Thế cậu nghĩ là tôi đang làm gì đây, hả?

 


Diệu kế

Anh chồng lẽo đẽo theo vợ đi mua sắm, vừa mệt mỏi vừa rất lo lắng.

Đến cửa hàng trời trang, khi vợ đang chọn hàng, anh ta bỗng ôm bụng ngã lăn ra kêu đau ầm ĩ. Mọi người vội xúm lại cứu chữa. Đang lúc mọi người còn đang lúng túng nhốn nháo thì có một ông lao đến tự xưng là bác sĩ làm ở bệnh viện gần đấy hăng hái nhận đưa anh ta đi cấp cứu. Ông bác sĩ chẳng chờ xe cấp cứu đã hăng hái xốc anh ta lên cõng chạy như bay ra khỏi cửa hàng thời trang.

Đến bệnh viện, ông bác sĩ nọ đưa ngay anh ta vào phòng khám. Ông trực tiếp khám cho anh. Cô vợ anh ta đứng cạnh vô cùng lo lắng. Ông bác sĩ sau một hồi khám xét, nghe ngóng cẩn thận mà chẳng phát hiện ra anh ta bị bệnh tật gì. Trong khi đó anh ta vẫn luôn mồm kêu la ầm ĩ. Lựa lúc vợ anh ta ra ngoài, ông bác sĩ sẵng giọng hỏi:

- Này cậu đau cái quái gì mà lạ thế?

Anh ta ngồi bật dậy tỉnh như sáo, mắt lấm lét nhìn ra cửa rồi nói:

- Xin ngàn lần đội ơn bác sĩ! Bác sĩ cứu em với. Lúc nãy vợ em nó vào cửa hàng thời trang, nó định mua nhiều thứ quá… mà lương tháng này của em đã hết nhẵn từ lâu rồi. Em thì lại đang còn nợ quán bia mụ Béo những mấy triệu… Em phải giả đau như vậy mới hòng chạy thoát được đấy ạ!

Ông bác sĩ nghe vậy cũng tỏ ra rất đắc ý:

- Sáng kiến của cậu thật tuyệt, đúng là một diệu kế! Chính tôi phải cảm ơn cậu đấy!

Thấy anh ta chưa hiểu, ông bác sĩ ghé tai anh nói nhỏ:

- Bởi vì lúc đó mụ vợ tôi cũng đang ở cửa hàng thời trang ấy đấy. Mụ ấy đang ngắm nghía một cái áo lông chồn giá đến mấy triệu. Tôi đang chưa biết cách xử trí ra sao… Thì may quá! Nhờ diệu kế của cậu mà tôi cũng chạy thoát được khỏi cái cửa hàng thời trang chết tiệt ấy! Chờ tôi lừa cho mụ vợ tôi và cô vợ cậu đi đi, tôi với cậu chuồn ngay ra quán, tôi sẽ khao cậu một chầu bia để cảm ơn! Bây giờ nhiệm vụ của cậu là cứ gào thật to vào nhé…

Bấm chuông

Một goá phụ chán cảnh sống thui thủi một mình. Bà quyết định đăng báo tuyển chồng với 3 điều kiện: anh ta phải dịu dàng, không bỏ rơi bà và đặc biệt phải là người mạnh mẽ trên giường.

Hôm sau, nghe tiếng chuông reo, bà ra mở cửa và thấy một người đàn ông vạm vỡ nhưng bị què chân, cụt tay đang ngồi trên chiếc xe lăn.

'Sẽ không có ai đáp ứng tốt mọi yêu cầu của bà như tôi', người đàn ông tự tin. 'Tôi không có tay nên chẳng thể đánh bà. Tôi cũng chẳng có chân nên không thể rời xa bà được'.

'Tuyệt lắm! thế còn khả năng trên giường', goá phụ hoài nghi.

'Thế bà nghĩ tôi bấm chuông cửa bằng cái gì', người đàn ông vặn lại.

 

Chẩn đoán của bác sĩ

Một anh chàng đến phòng khám tư than thở với bác sĩ: 'Bác sĩ ơi, em chán phải nhòm ngó từ ngoài vào các nơi, các chỗ lắm rồi'.

- Vậy hả! Anh đang có triệu chứng của một người hoang tưởng. Căn bệnh này nếu trầm trọng anh sẽ phải vào trại bất cứ lúc nào. Rồi còn chuyện tương lai của anh nữa. Nhưng yên tâm, tôi sẽ chữa tận tình cho anh. Bây giờ bắt đầu bằng một câu hỏi thông thường. Anh hiện làm việc gì?

- Dạ, em lau cửa kính các cao ốc ạ!

Chết vì người dọn phòng

Tại một bệnh viện, trong khu chăm sóc đặc biệt, các bệnh nhân luôn luôn chết trên cùng một cái giường vào 11 giờ sáng chủ nhật, bất kể họ đang trong tình trạng nào.

Điều này làm các bác sĩ bối rối và có một vài người đã nghĩ là có một thế lực siêu nhiên nào đó. Không ai có thể lý giải điều bí ẩn, nên một nhóm chuyên gia... quốc tế đã được thành lập để điều tra nguyên nhân.

Sáng chủ nhật tiếp đó, vài phút trước lúc 11 giờ, tất cả các bác sĩ và y tá hồi hộp đứng ngoài phòng để tận mắt chứng kiến hiện tượng đặc biệt, người thì mang thánh giá, người thì mang kinh thánh, hay những vật lấy phước để xua đuổi tà ma quỷ dữ.

Khi đồng hồ điểm đúng 11h, người quét dọn làm việc bán thời gian vào chủ nhật bước vào phòng bệnh, rút ổ cắm hệ thống tổ hợp máy trợ tim và phổi nhân tạo của bệnh nhân để cắm máy hút bụi.