Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Giá trị của lao động

Một buổi chiều nắng đẹp, người đàn ông nọ ra biển câu cá. Ông ta nằm thư giãn trên bãi biển, cắm cần câu trên cát trắng và sợi dây câu dài vươn tít ra ngoài xa, bập bềnh với sóng xanh. Lim dim mắt tận hưởng nắng chiều ấm áp, người đi câu mơ sẽ bắt được một con cá.

Đúng lúc đó, một nhà doanh nghiệp trẻ từ đằng xa đi tới. Anh ta dạo trên bãi biển để xả bớt căng thẳng của một ngày làm việc. Nhìn thấy người đi câu, anh ta bèn lại gần để trò chuyện:

- Bằng cách này ông chẳng thể kiếm được nhiều cá đâu! Lẽ ra ông nên làm việc thì tốt hơn là nằm dài trên bãi biển thế này.

Người đi câu ngước nhìn lên, mỉm cười:

- Vậy ư? Nếu tôi tích cực làm việc thì tôi sẽ được những gì nào?

- Ông sẽ có tiền và có thể mua được tấm lưới lớn, bắt được nhiều cá hơn. - Thương nhân trẻ tuổi đáp

- Rồi sau đó?

- Ông sẽ kiếm được thêm nhiều tiền từ đó và có thể mua một chiếc tàu. Sản lượng đánh bắt cá sẽ càng cao thêm.

- Tôi còn có thể nhận được những gì nữa? - Người đi câu vẫn cười.

Nhà doanh nghiệp bắt đầu khó chịu với câu hỏi của người đi câu:

- Ông sẽ có thể mua được tàu đánh cá to hơn và thuê người làm cho ông.

- Rồi sau đó tôi được gì? - Người đi câu lặp lại câu hỏi.

Thương gia trẻ nổi giận:

- Ông không hiểu ư? Ông có thể xây dựng cả một đội tàu đánh cá lớn, đi vòng quanh thế giới và để người lao động đánh bắt cá cho ông.

Một lần nữa người đi câu hỏi:

- Thế lúc đó tôi được gì?

Thương gia đỏ mặt vì giận dữ, hét vào tai người đối thoại:

- Chẳng lẽ ông không hiểu? Lúc đó ông trở nên giàu có tới mức ông không bao giờ phải động chân động tay làm việc để kiếm sống nữa. Ông có thể ngồi cả ngày trên bãi biển xinh đẹp này và thưởng ngoạn cảnh hoàng hôn. Ông sẽ không còn một lo lắng nào trên đời nữa.

Người câu cá vẫn mỉm cười, nhìn thương gia với vẻ thương hại:

- Thế cậu nghĩ là tôi đang làm gì đây, hả?

 

Gọi điện bằng điện thoại hỏng

Trung tá Lục quân vì có tính hay lên mặt với cấp dưới nên bị cấp trên thuyên chuyển công tác sang địa bàn mới.

Trong ngày đầu tiên tới văn phòng nên ông ta muốn làm cho ai cũng nể mình. Đang đọc báo trong phòng thì ông ta nghe tiếng của sỹ quan cấp dưới đến gõ cửa:

- Ai đấy? - Vị trung tá hỏi.

- Thưa chỉ huy, tôi đến để... - Viên sỹ quan báo cáo.

- Xin đợi một chút, tôi đang nghe điện thoại - Vị trung tá ngắt lời và cầm ống nghe lên nói - Dạ vâng, xin chào Đại Tướng, rất vui khi được nghe giọng của ngài. Vâng, tôi sẽ chuyển đề nghị của ngài cho Thủ tướng ạ!

Rồi vị trung tá nói vọng ra ngoài:

- Được rồi, anh có thể vào làm tiếp công việc của mình rồi.

Viên sỹ quan nói:

- Thưa, tôi đến đây để nối dây điện thoại ạ!

- !!!!!

Quyết định sớm cho kịp giờ đăng báo

Chàng thanh niên dáng vẻ buồn bã thất vọng, đứng trên thành cầu đăm đăm nhìn xuống dòng nước xoáy cuộn. Sau lưng anh ta, một phóng viên bồn chồn đi lại với chiếc máy ảnh trong tay. Cuối cùng, tay nhà báo sốt ruột xem đồng hồ rồi chạy lên nói với anh chàng chán đời kia:

- Này anh bạn, quyết định rồi thì nhảy sớm đi, chỉ còn có 3 phút nữa thôi đấy!

- Đối với tôi thời gian đâu có ý nghĩa gì?

- Nhưng chậm hơn thì anh sẽ không kịp lọt vào báo Tin tức buổi chiều đâu!

Truyện cười dân gian

Cảnh sát bắt giam 5 người trong đêm giao thừa vì say xỉn. Nửa đêm, một phụ nữ gọi điện đến đồn báo tin chồng bà ta đi làm không thấy về.

- Chồng bà tên gì?

- Smith.

Một lúc sau, cảnh sát gọi lại:

- Chúng tôi đã hỏi 4 người, không ai tên là Smith cả. Người thứ năm còn say quá, không nhớ tên mình là gì.

- Tôi sẽ đến ngay, đúng là ông chồng tôi đấy.

Thành thật

Một tay lái buôn giàu có đang nằm chờ chết. Bà vợ ngồi bên cạnh, lão ta cố gắng ngồi dậy và nói:

- Em yêu, anh không muốn giấu em trước khi anh về thế giới bên kia. Chính anh đã bán chuỗi ngọc trai nhưng lại báo với cảnh sát là mất trộm để em đỡ truy cứu. Anh cũng là tình nhân của bạn gái em, cũng đã léng phéng với cô hầu gái. Mọi việc đều do anh gây ra hết, thật hối hận quá!

Bà vợ an ủi chồng:

- Không sao, không sao, anh chẳng cần phải nghĩ ngợi nhiều làm gì, hãy sống cho thanh thản những ngày cuối cùng này. Nhưng em cũng phải nói thật với anh rằng, chính em là người đã cho thạch tín vào bát súp mà anh vừa ăn đấy!