Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Giải thích thuyết tương đối

Tương truyền có một người mù nghèo khổ đã gặp Einstein để hỏi về thuyết tương đối.

Thay vì giải thích bằng các công thức cao siêu, Einstein bèn tìm cách đưa ra các ví dụ gần gũi. Ông hỏi người mù:- Anh đã bao giờ uống sữa chưa?- Sữa là cái gì?- Sữa là một thứ nước trăng trắng.- Nước thì tôi biết, nhưng trắng là thế nào?- Trắng là màu giống như lông con ngỗng.- Lông thì tôi biết rồi, nhưng con ngỗng thì như thế nào?- Ngỗng là một loại chim có cái cổ dài và cong.- Cái cổ thì tôi biết, nhưng cong là thế nào?Einstein bèn nắm cánh tay của người mù kéo ra hơi khuỳnh khuỳnh và bảo: 'Cong là thế này'. Người mù vui lắm:- À thế thì tôi đã hiểu, theo thuyết tương đối thì sữa là thứ nước có màu như màu lông của một loài chim có cái cổ dài giống như cánh tay cong cong của một người mù nghèo khổ.

 


Sang ngay

Có tiếng gõ cửa, chủ nhà chạy ra mở:

- Cháu đấy à, vào đi, vào đi. Nào cháu cần gì?

- Bố cháu muốn mượn bác cái mở nút chai.

- Mắt ông ta sáng lên: Nút chai à! Về nhà nói với bố chuẩn bị thêm cái chén, bác sẽ... tự tay mang ngay sang bây giờ nhé.

Cứ tưởng khách hàng

Thấy có người đi tới, một cô gái mới bắt đầu công việc kinh doanh cầm ống nghe và giả vờ nói chuyện.

Nói xong, cô gái đặt ống nghe xuống, hỏi khách:

- Tôi có thể giúp được gì cho anh?

- Có chứ, cô hãy tránh ra để tôi lắp điện thoại.

- !!!!!

Tác phẩm kinh dị

Một nữ họa sĩ nổi tiếng thế giới, giữa lúc sự nghiệp đang lên tới đỉnh vinh quang thì bị suy giảm thị lực. Sợ sẽ phải sớm xa rời con đường nghệ thuật, bà ta liền tìm đến vị bác sĩ nhãn khoa giỏi nhất thế giới để chữa chạy.

Sau nhiều tuần được điều trị bằng những liệu pháp tiên tiến và những ca phẫu thuật tinh vi nhất, thị lực của nữ họa sĩ dần dần hồi phục. Bà ta biết ơn ông bác sĩ không bút nào tả xiết và quyết định sẽ đền ơn bằng cách sơn lại phòng mạch của ông ta.

Sau khi hoàn thành, nữ danh họa mở một cuộc họp báo giới thiệu tác phẩm nghệ thuật mới: phòng mạch của bác sĩ nhãn khoa. Một phần quan trọng trong đó là bức bích họa vẽ con mắt khổng lồ, choán hết cả một bức tường.

Trong buổi họp báo, một phóng viên để ý đến con mắt trên tường và phỏng vấn bác sĩ:

- Xin ông cho biết cảm tưởng đầu tiên khi ông bước vào văn phòng mới sơn lại này, đặc biệt là khi đứng con mắt khổng lồ kia!

Bác sĩ đáp:

- Lúc ấy, tôi thầm nhủ: 'Ơn trời! May mà mình không phải bác sĩ phụ khoa!'.

 

Bài học đáng giá

Trên chuyến xe buýt đông hành khách vào giờ cao điểm, thằng bé khoảng mười hai tuổi ngồi thoải mái bên cửa sổ nhìn xem phong cảnh thay đổi và giả đò như không nhìn thấy các cụ đứng gần đó.

Một quý ông thanh lịch nói với thằng bé:

- Nếu bác cho cháu mười đô la, cháu sẽ đứng dậy và nhường cho bác chỗ của cháu chứ?

- Chắc chắn rồi! - Thằng bé nói không chút ngập ngừng.

Ông lấy tiền ra khỏi ví và đưa cho thằng bé. Thằng bé cầm tiền và đứng lên liền. Ông nói với một bà nhiều tuổi đang đứng cạnh:

- Xin mời bà ngồi ghế này!

Bà ta đỏ mặt đáp lại:

- Cảm ơn ông nhiều, nhưng tôi không thể nào lại ngồi vào cái chỗ mà ông phải trả nhiều tiền như thế!

Ông ta nói ngay:

- Thưa bà, xin bà đừng bận tâm về chuyện đó. Bà thấy đấy, tôi là một giáo viên già có kinh nghiệm. Nếu như tôi có cho thằng bé một ít tiền thì cũng chỉ để dạy cho nó một bài học. Chẳng có gì tốn kém đâu bà ơi!

Bà ta ngồi xuống và nói với thằng bé:

- Này Bob, cháu đã cảm ơn quý ông đây về món tiền ông cho cháu chưa?