Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Giải thích thuyết tương đối

Tương truyền có một người mù nghèo khổ đã gặp Einstein để hỏi về thuyết tương đối.

Thay vì giải thích bằng các công thức cao siêu, Einstein bèn tìm cách đưa ra các ví dụ gần gũi. Ông hỏi người mù:- Anh đã bao giờ uống sữa chưa?- Sữa là cái gì?- Sữa là một thứ nước trăng trắng.- Nước thì tôi biết, nhưng trắng là thế nào?- Trắng là màu giống như lông con ngỗng.- Lông thì tôi biết rồi, nhưng con ngỗng thì như thế nào?- Ngỗng là một loại chim có cái cổ dài và cong.- Cái cổ thì tôi biết, nhưng cong là thế nào?Einstein bèn nắm cánh tay của người mù kéo ra hơi khuỳnh khuỳnh và bảo: 'Cong là thế này'. Người mù vui lắm:- À thế thì tôi đã hiểu, theo thuyết tương đối thì sữa là thứ nước có màu như màu lông của một loài chim có cái cổ dài giống như cánh tay cong cong của một người mù nghèo khổ.

 


Người tình lý tưởng

16 tuổi, tôi ao ước có bạn trai. 18 tuổi, tôi có người yêu, nhưng anh ta lại quá khô khan. Tôi xây dựng hình mẫu chàng trai lý tưởng của mình là một người lãng mạn.

Năm vào đại học, tôi gặp một anh chàng lãng mạn, nhưng lại quá 'mít ướt'. Vì vậy, tôi đi tìm người có bờ vai vững chắc.

Năm tôi 25, người yêu của tôi rất vững vàng, kiên định. Nhưng anh ta lại chẳng hề biết biểu lộ cảm xúc. Quãng thời gian ấy thật buồn tẻ. Rồi tôi tìm một người khác.

28 tuổi, tôi gặp một người rất vui nhộn, nhưng rốt cuộc tôi không chịu nổi anh ta. Lúc nào anh ta cũng đùa bỡn với tôi và tán tỉnh những cô gái khác. Anh ta khiến tôi khốn khổ hơn là hạnh phúc. Chúng tôi nhanh chóng chia tay.

Bước sang tuổi 31, tôi tìm thấy một người đầy tham vọng, thông minh và mạnh mẽ. Tôi quyết định kết hôn cùng anh ta. Nhưng (lại nhưng)... chỉ một thời gian sau, chúng ly dị. Anh ta lấy đi tất cả những gì tôi có và tẩu thoát cùng cô bạn thân của tôi.

Giờ đây, tôi đã 40 tuổi. Tôi vẫn đang tìm một mẫu người lý tưởng của riêng mình. Có lẽ đó phải là một người trầm tính, chững chạc, ít tham vọng... Tôi biết một người như thế, chỉ có điều ông ấy đã ngót nghét 70 tuổi...

Nội hay ngoại?

Ở vùng miền núi anh chàng vô tình bị bắn trúng cung tên mắt kẹt vô bụng người nhà anh không dám rút ra đành để y như vậy tới bệnh viện nhờ lấy ra.

Khi gia đình anh đưa anh vô tới khoa ngoại nhờ lâý ra được các bác sỉ nhanh chóng tận tình chạy lấy cưa ra, cưa ngang mũi tên, rồi rửa vết thương băng lại các bàc sĩ và y tá nói xong rồi !

Người nhà anh này ngạc nhiên hỏi : ủa sao kỳ vậy bác sỷ?

Bác sỷ trả lời : sao kỳ ?

Người nhà hỏi tiếp: sao bác sỷ cưa ngang khúc ngoài còn lại khúc trong sao không lấy ra ?

Bác sỹ thẳng thốt trã lời: Người nhà đưa vô có dòm kỉ bảng hiệu chưa đây là khoa ngoại, thì nhiệm vụ bên tôi tới đây là xong ! còn phần còn lại bên trong là thuộc quyền khoa nội !! có hiểu không ?

Gia đình bó tay !!!!!!!!!!!!!!??????????

Lồng hình gì?

Trong đám tang một giáo sư chuyên khoa tim, sinh viên ghi ơn ông bằng cách lồng ảnh của ông vào một pano vẽ một trái tim thật to.

Bỗng có vị thầy giáo già khóc lớn rồi cười ha hả

- Thưa giáo sư, vì sao thầy vừa khóc lại vừa cười ạ? - Một sinh viên kinh ngạc hỏi.

- Tôi khóc vì cảm động trước tấm chân tình của các anh với vị giáo sư quá cố, còn tôi cười là cười cho thân phận của mình, nếu mai này tôi chết đi các anh sẽ lồng hình tôi vào cái gì đây?

- Dạ thầy dạy môn gì ạ?

- Tôi dạy sản phụ khoa.

Lộ tẩy

Trong lễ kỷ niệm tròn 30 năm ngày cha xứ nọ về với xứ đạo, một chính khách hàng đầu của địa phương được mời tới để đọc diễn văn. Thế nhưng, vì ông ta đến muộn nên linh mục quyết định nói đôi lời với các giáo dân để kéo dài thời gian.

- Các con sẽ hiểu, - ông nói - ta có ấn tượng đầu tiên về xứ đạo này kể từ khi ta nghe lần thú tội đầu tiên ở đây. Khi ta tới đây vào 30 năm trước, ta đã nghĩ rằng mình được bổ nhiệm đến một nơi cực kỳ tệ hại. Người đầu tiên tới phòng xưng tội kể cho ta nghe anh ta đã lấy cắp một cái tivi, và khi cảnh sát tới anh ta đã giết người cảnh sát. Hơn thế nữa, anh ta thụt két từ nơi làm của mình và chim chuột với vợ của ông chủ. Các con có thể tưởng tượng là ta cảm thấy thế nào. Nhưng ngày tháng trôi qua, ta dần hiểu rằng không phải tất cả mọi người đều như vậy, và ta có một giáo xứ tốt với toàn những người đáng yêu và dễ thông cảm…

Ngay khi linh mục vừa dứt lời thì chính trị gia tới, xin lỗi vì đã đến muộn. Ông ta ngay lập tức thực hiện bài nói chuyện của mình.

- Tôi sẽ không bao giờ quên ngày đầu tiên vị linh mục đã tới giáo xứ này. - chính trị gia nói. - Bởi vì, tôi có vinh dự là người đầu tiên được ngài rửa tội.