Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Giấu đầu hở đuôi

Nhà nọ tuy giàu nứt đố đổ vách nhưng bà mẹ luôn mồm dặn con trai:

- Có ai hỏi thì con cứ nói là nhà ta nghèo lắm nhé!

Vâng lời mẹ, hôm cô giáo bảo kể về gia đình mình, cậu bé khiêm tốn viết:

'Nhà em nghèo lắm: bố em nghèo, mẹ em nghèo, cả những người hầu hạ nhà em cũng rất nghèo...'.


Không ai học cả

Tý vừa khóc mếu máo vừa chạy về nhà, mách với bố:

- Thầy giáo trù đập con quá, bố ạ. Hôm nào thầy cũng gọi con lên trả bài. Thầy cố tình chọn những câu thật khó để con không trả lời được thì thầy phạt. Hôm nay con lại bị phạt cầm tai đứng ở cuối lớp.

- Bố Tý tức lắm. Hôm sau ông ta dẫn Tý, hầm hầm vào gặp thầy: Tôi nghe cháu nó nói thầy trù đập nó ghê lắm. Tại sao thầy lại đối xử với con tôi như vậy?

- Tôi trù đập con ông hồi nào đâu, nhưng ông xem, hôm nào tôi bảo nó lên bảng trả bài, nó cũng không trả lời được, kể cả câu hỏi dễ nhất.

- Tôi lại nghe cháu nó nói thầy toàn chọn câu khó thôi. Đâu, thầy cho tôi một ví dụ xem nào.

- Này nhé, hôm qua tôi hỏi nó tướng Trần Hưng Đạo chết hồi nào mà nó có trả lời được đâu.

- Bố Tý ngẫm nghĩ một lúc, rồi đáp: Thôi, thầy cũng thông cảm cho cháu. Gia đình tôi là gia đình làm ăn buôn bán, lâu lâu coi báo thì xem tin tức chứ ai đi đọc cáo phó làm gì.

Lộ bí mật

Một cặp vợ chồng đã sống với nhau trên hai mươi năm. Thời gian gần đây mỗi tối lên giường, trước lúc tắt đèn người chồng hôn vợ và nói: 'Chúc em ngủ ngon, mẹ của ba đứa trẻ'.

Sau đó anh ta xoay người lăn ra ngủ. Người vợ cảm thấy nhàm chán với câu chúc mỗi đêm. Nhiều đêm suy nghĩ, tìm cách thay đổi thói quen ấy của chồng. Một đêm, bà đánh thức chồng dậy vào giữa khuya, ít phút sau, người chồng hôn vợ và thì thầm:

- Chúc em ngủ ngon, mẹ của ba đứa trẻ.

Người vợ đáp lại:

- Chúc anh ngủ ngon, cha của hai đứa trẻ.

Truyện cười dân gian

Đêm 30, cảnh sát trực nhận được cú điện thoại của một người đàn ông say rượu:

- Xin các ông đến gấp, chỉ đường hoặc đưa tôi về nhà. Tôi không còn biết phương hướng!

- Nhưng ông đang ở đâu?

- Tôi chỉ còn biết mình đang đi trên một con đường.

- Đường số mấy, ông thử cố nhớ xem con đường ấy có đặc điểm gì?

- Không rõ là đường số bao nhiêu, nhưng con đường này tôi thấy lạ lắm, nó được lát bằng ngói.

Tán tỉnh nhầm người

Nữ nhân viên của bệnh viện cầm giấy giới thiệu đến xin vé xem tư liệu. Trưởng rạp thấy cô khá xinh đẹp nên tìm cách chòng ghẹo.

- Tôi ưu tiên giải quyết cho cô mấy vé đặc biệt, nhưng với điều kiện tôi vô bệnh viện cô cũng phải ưu tiên săn sóc tôi đặc biệt một chút, cô chịu không?

- Ồ, vụ đó thì quá dễ, em hứa sẽ ưu tiên đặc biệt cho anh!

- Đặc biệt là sao? Thử bật mí coi nào?

- Tức là chính em sẽ lau chùi, tắm rửa và sửa sang giường nệm cho anh yên giấc...

- Trời ơi! Nếu quả tôi được cô ưu tiên săn sóc như vậy thì thật là sướng mê hồn. Không biết chừng ngày mai tôi xin nhập viện liền. Nhưng tìm cô ở khoa nào?

- Anh cứ việc hỏi cô Xuân, nữ hộ lý phục vụ ở nhà xác.