Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Gọi để báo tin mừng

Claude đang đọc báo thì chuông điện thoại đổ hồi. Đầu dây kia hí hửng:

- Alô! Jean đấy hả?

- Bạn lầm rồi. Đây là số của Claude.

Năm phút sau, điện thoại reo, vẫn giọng ban nãy:

- Jean phải không?

- Đã bảo là bạn nhầm rồi. Tôi là Claude, ở đây chả có Jean nào cả.

Đọc được vài chữ, chuông lại reo. Claude chụp lấy điện thoại gầm lên:

- Alô!

- Claude đó hả?

- Ồ, tôi cứ tưởng lại nhầm máy...

- Bây giờ thì không, tìm được số máy của Jean rồi nhé!

Và cúp máy.


Thể hiện trình độ

Người đến xin việc hỏi anh bồi:

- Cửa hàng này có cần người cực khỏe để đuổi những thực khách quá chén không?

- Cần chứ! Nhưng trình độ của anh tới đâu?

Chàng xin việc liền tiến lại bàn đầu, tóm ngay một người đàn ông béo phệ và ném vèo qua cửa sổ.

- Thấy chưa? Ý kiến của anh thế nào?

- Xuất sắc! Đợi ông chủ quán vào sẽ nói chuyện với anh.

- Ông ta đi đâu vậy?

- Vừa bị anh ném ra ngoài.

Chương trình bảo vệ sức khoẻ bắt buộc

Trên một chuyến tàu, cuộc trò chuyện chuyển sang nói về những thói quen tốt và xấu trong việc gìn giữ sức khỏe. Một anh chàng béo tốt hồng hào thao thao bất tuyệt về đề tài này.

- Hãy nhìn tôi đây! - Anh ta nói. - Chưa bao giờ tôi bị ốm cả, và tất cả là do ăn uống đơn giản.

- ???

- Tại sao ư? Thưa các ông! - Anh ta tiếp. Từ lúc 20 tuổi cho đến 40 tôi sống một cuộc sống hết sức đơn giản bình thường - không muộn giờ, không quá độ. Mọi ngày, kể cả mùa đông và mùa hè, tôi thường ngủ từ khoảng 9 giờ tối và thức dậy vào 5 giờ sáng. Tôi làm việc từ 8 giờ sáng tới 1 giờ chiều, rồi ăn trưa - một bữa trưa thanh đạm. Tiếp đó là nửa tiếng nghỉ ngơi, rồi lại tiếp tục 4 giờ làm việc, sau đó...

- Xin lỗi! - Một người lạ ở trong góc cắt ngang. - Ông vào tù vì tội gì vậy?

Tranh thủ nhờ vả

Anh chàng lái xe đi tìm khách sạn ở một thành phố lạ để ngủ qua đêm.

Đang loay hoay chạy tới chạy lui thì nhìn thấy một cụ bà tóc bạc trắng, trông hết sức phúc hậu. Anh ta thò đầu ra ngoài xe hỏi thăm đường.

- Cụ ơi, làm ơn chỉ đường cho cháu tới khách sạn Mặt Trời Vàng!

Bà cụ mỉm cười, ánh mắt đầy thân thiện sau gọng kính lão:

- Ồ, anh cho già đi cùng rồi già chỉ cho.

Anh lái xe vui vẻ mời cụ lên xe đi cùng. Theo tay cụ bà chỉ anh lái xe rẽ qua nhiều con phố, nhiều ngã tư đèn xanh, đèn đỏ... cứ như vậy được chừng khoảng 12 km, đến trước một căn nhà nhỏ, cây cỏ mọc um tùm, bên trong có ánh đèn le lói, trông hết sức “liêu trai”, bà cụ khẽ khàng:

- Hãy dừng xe ở đây đi chàng trai!

Anh lái xe thoáng chút lo âu, giọng anh thảng thốt:

- Thưa cụ chỗ này u tịch quá, đâu phải là khách sạn Mặt Trời Vàng!

- À đây là nhà của già. Còn cái khách sạn mà anh muốn đến thì hãy quay lại 11 km, gần chỗ ban nãy, rẽ trái vài chục mét là nhìn thấy!

Thấy quen quen

Ngôi sao màn bạc đang ngồi ăn trong nhà hàng sang trọng thì một anh chàng tiến đến lễ phép hỏi.

- Xin lỗi cô, hình như tôi đã gặp cô ở đâu rồi thì phải, có lẽ là ở một trận quần vợt gần đây.

- Không phải đâu, tôi không bao giờ đi xem tennis.

- Hay là tôi gặp cô ở bãi biển nhỉ?

- Tôi không có thời gian để ngắm biển đâu.

Anh ta gõ gõ vào trán băn khoăn:

- Vậy thì gặp ở đâu nhỉ?

Ngôi sao màn bạc mỉm cười:

- Chắc anh hay gặp tôi ở rạp chiếu phim.

- A, phải rồi, cô thường ngồi bán vé ở rạp phải không?