Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Hà Nội mùa oi nóng

'Hà Nội mùa này… trời thêm oi bức/ Đêm đến không sao chợp đôi mắt/ Dân chúng đưa nhau ùa đi chơi/ Càng thêm, càng thêm tắc đường'. Mượn lời bài hát 'Hà Nội mùa vắng những cơn mưa' của nhạc sĩ Trương Quý Hải, độc giả Khanhkolia chia sẻ cảm xúc những ngày nắng nóng ở thủ đô.

Hà Nội mùa này… nắng nóng như nungNóng khiến mồ hôi trên thân em tuôn ra như thác đổNóng quá đi thôi, em đêm đêm lượn lờ trên phốBởi nhà đêm nay hầm hập nóng xua vào.

Hà Nội mùa này… trời thêm oi bứcĐêm đến không sao chợp đôi mắtDân chúng đưa nhau ùa đi chơiCàng thêm, càng thêm tắc đường.

Hà Nội mùa này… điện mất khắp phốKhông biết kêu ai đành lang thangCho đến đêm khuya còn long dongBởi không còn đâu ngủ ngon.

Hóa trang thành khúc cây

Có một anh lính đặc công bị gọi lên gặp chỉ huy.

Khi vào phòng chỉ huy anh lính bị sỹ quan chỉ huy hỏi:

- Tại sao trong đợt diễn tập vừa rồi anh lại gây sự với người dân địa phương, gây mất đoàn kết, ảnh hưởng tới tình cảm quân dân hả?

Anh lính đáp:

- Báo cáo chỉ huy, tôi đã rất cố gắng để hoàn thành nhiệm vụ.

- Anh đã cố gắng như thế nào?

- Báo cáo, đợt diễn tập vừa qua tôi đã hóa trang thành một khúc cây khô bên bờ suối. Khi tôi đang làm nhiệm vụ thì có một nam địa phương và một nữ địa phương rủ nhau đến bên bờ suối. Tôi đã rất cố gắng không để lộ mục tiêu khi hai người dân địa phương ngồi nói chuyện 'lá xa cành, chim xa tổ'. Rồi khi họ 'thề non hẹn biển' với nhau, tôi vẫn hoàn thành tốt nhiệm vụ. Nhưng đến cuối cùng thì tôi không chịu được nữa khi nam thanh niên địa phương đòi khắc tên hai người lên mông của tôi làm kỷ niệm...

- Trời....!!!

Nịnh không đúng lúc

Một anh nhân viên đến nhà sếp chơi, luôn miệng khen: 'Chà chà, nhà anh đẹp thật!'

- Cậu quá khen! - Sếp đáp lời.

- Cháu đây là út hả? Ôi, sao mà xinh quá! Giống sếp như y đúc...

- Giống thật không, nó là con cô hàng xóm đấy! - Vợ sếp chen vào!!!

Còn lịch sự hơn

Một cô gái xinh đẹp nhận phòng trong khách sạn. Vừa thay xong quần áo thì người phục vụ đẩy cửa, đưa bữa điểm tâm vào phòng:

- Đáng lẽ anh nên gõ cửa! Nếu như tôi chưa thay xong quần áo thì rất dở!

- Xin cô an tâm! Thấy cô thay xong tôi mới vào đấy.

Cụ thể

Sếp chỉ đạo nhân viên:

- Từ giờ trở đi, mọi người phải bỏ ngay cái bệnh chung chung, làm gì cũng phải cụ thể. Báo cáo gì phải báo cáo cụ thể, hỏi gì phải hỏi cụ thể, trình gì cũng phải trình cụ thể. Thiếu cụ thể là không thể làm gì được. Ngay như tôi đây, suy nghĩ gì cũng phải nghĩ cho cụ thể.

Nhân viên sợ lắm, hỏi lấm lét:

- Thưa sếp, cụ thể là cụ... nào mà ghê thế ạ?