Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Hài hước thời cúm H1N1

Luồn ống hút qua chiếc khẩu trang, mải miết ngắm đường phố tại một quán cafe vỉa hè với khuôn mặt gần như bít kín..., độc giả Khôi Ngô chia sẻ những hình ảnh thú vị thời dịch cúm ở Hà Nội.


Chỉ hơn em có ngần ấy thôi

Một bà người Pháp nói với chồng:

- Chẳng hiểu anh mê mẩn cái nỗi gì ở cô đào B.B. cơ chứ? Nếu vứt đi bộ tóc vàng, bộ ngực đồ sộ, cặp môi khêu gợi thì cô ta còn là cái quái gì?

- Cô ta sẽ là em đấy! - Anh chồng nói.

Đường chim bay

Một thanh niên sinh ra và lớn lên ở thành phố, đến khi 20 tuổi mới có dịp một mình trở về quê nhân ngày giỗ tổ.

Đi xe máy về đến đầu làng, gặp cụ ông chừng 85 tuổi, người thanh niên hỏi thăm.

- Cụ ơi, cho con hỏi thăm lối về nhà bác T, con trai cụ C?

- Anh đi đến ngã tư thì rẽ trái, đi tiếp đến ngã ba thì rẽ phải, đi đến bờ ao lại rẽ trái...

- Cụ ơi, vậy khoảng cách theo đường chim bay từ đây đến đó còn bao xa nữa ạ?

- Anh thông cảm cho. Từng này tuổi đầu chưa khi nào được đi máy bay, nên ta không thể hình dung được chim bay sẽ ra sao để tính được quãng đường. Chỉ biết rằng, nếu chim đi bằng ôtô thì chừng 10 phút và nếu chim đi bằng xe máy như anh thì cũng chừng khoảng 15 phút thôi mà.

- !!!!!

Công lực thâm hậu

Ba gã vô công rồi nghề chở nhau đi chơi bằng máy bay. Qua một thành phố, mỗi gã quẳng xuống một món đồ để giải khuây. Gã thứ nhất ném quyển sách, gã thứ hai ném viên gạch và gã thứ ba ném trái bom. Sau đó, cả bọn hạ cánh xem xét mức độ tàn phá.

Thoạt tiên, chúng thấy một em bé đang ngồi bên quyển sách khóc thút thít. Đi được một đoạn, chúng bắt gặp một em bé khác ôm cục gạch khóc váng lên.

Thêm một quãng đường nữa, cả bọn ngạc nhiên khi thấy một cậu bé ôm bụng cười lăn lộn. Gã ném bom bèn hỏi:

- Này nhóc! Có chuyện gì vui mà mày cười ghê thế hả?

Cậu bé nén cười đáp:

- Nói ra chắc các chú không tin đâu. Cháu vừa 'xì hơi' một cái, thế là cái nhà bên cạnh nổ tan tành.

 

Truyện cười dân gian

Giữa lúc phần tranh luận của phiên tòa lên tới đỉnh điểm, công tố viên quay sang tấn công nhân chứng:

- Có đúng là ông đã nhận 5.000 đôla để thỏa hiệp trong vụ kiện này không?

Nhân chứng lơ đãng ngó qua cửa sổ, tựa như không nghe thấy gì. Luật sư gặng tiếp:

- Tôi hỏi lại một lần nữa: Có đúng là ông đã nhận 5.000 đôla để thỏa hiệp trong vụ kiện này không?

Nhân chứng vẫn làm thinh. Cuối cùng, ông chánh án nhắc nhở:

- Đề nghị ông hãy trả lời câu hỏi của luật sư.

Nhân chứng giật mình:

- Ô hay! Thế mà nãy giờ tôi cứ tưởng là ông luật sư đang trao đổi riêng với ông.