Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Hái táo

Trong vườn quả, chú bảo vệ thấy Dũng, cậu bé hàng xóm đang trèo lên cây táo. Chú nói dạo để Dũng sợ:

- Giỏi nhĩ. Xuống ngay đi, không nghe lời chú sẽ mách bố đấy!
- Dũng: Chú đừng mất công
- Cậu ta cười hì hì rồi tiếp: Bố cháu đang ngồi trên cây táo bên kia kìa.

Ai là chủ nhà?

Vợ chồng nhà kia cãi nhau rất to, cảnh sát thấy ồn ào, gõ cửa nhà họ. Một bà mặt mày hằm hằm ra mở cửa, thày đội nói:

- Chào bà, xin cho gặp chủ hộ.

Bà ta hổn hển:

- A! Ông chờ một chút, chúng tôi đang phân định việc này.

Người phụ nữ kỳ diệu

Mỗi khi nghĩ tới người vợ đầu, lập tức tôi nhớ lại món ăn mà cô ấy ưa thích là bánh mật ong. Ngoài ra không thể nhớ được gì khác nữa bởi vì cuộc sống tinh thần của chúng tôi không ngang tầm với nhau.

Với Xônhia - người vợ thứ hai, chúng tôi như sống trong một nhà hàng hạng nhất. Ngoại trừ món “à la minute”, còn thì chủ yếu là các món nướng thật tuyệt hảo. Tuy nhiên với tất cả những gì còn lại trong cuộc sống thì trình độ nghệ thuật của cô ấy quả là đáng tiếc.

Vêra cũng là một người nấu ăn rất giỏi, món trứng chiên của cô ấy thì không ai có thể làm ngon hơn. Tuy sinh ra ở miền Nam, nhưng Vêra nấu được cả các món ăn của phương Bắc. Nhưng nếu rủ cô ấy đi xem triển lãm hay đi nhà hát thì chỉ uổng công, vì thế nên cuộc hôn nhân thứ ba của tôi cũng thất bại.

Người vợ thứ tư, ngoài các món bánh rất lạ và ngon, cô ấy còn mê đọc các tiểu thuyết diễm tình lãng mạn, nhưng tranh luận về văn học với cô ấy chỉ tổ lãng phí thời gian và sức lực mà thôi.

Tôi mê Daniela ngay từ cái nhìn đầu tiên. Ngoài thân hình mảnh mai, cô ấy còn biết làm các món ăn kiêng (chính xác hơn là không nấu gì cả). Sau 6 tháng, chúng tôi phải chia tay nhau vì cô ấy không còn phẩm chất nào khác.

Bây giờ thì tôi đang sống cùng Dragisa. Một phụ nữ kỳ diệu! Cô ấy đưa tôi đi tất cả mọi nơi: từ nhà hát đến các phòng tranh, từ các phòng tranh đến rạp chiếu bóng... Còn khi về đến nhà, cô ấy đọc cho tôi nghe hoặc là một bài thơ hiện đại, hoặc là một tiểu thuyết cổ điển. Tôi thấy như mình được sinh ra lần thứ hai vậy. Và để đáp lại cho tương xứng với các phẩm chất của cô ấy, tôi thường xuyên làm bánh mật ong, trứng chiên, các món nướng như trong nhà hàng và cả các món phương Bắc...

 

Ngựa chết nhiều quá

Vị đại tá đi một vòng để kiểm tra nhưng không thấy người lính nào trong trại.

Một lúc sau, một người lính vội chạy đến, thở hổn hển nói:

- Xin lỗi thưa ngài! Hãy cho tôi giải thích, tôi đã có một cuộc hẹn nhưng bị trễ một chút, tôi chạy ra trạm xe buýt nhưng không kịp, tôi đã mướn một chiếc taxi nhưng giữa đường thì bị bể bánh, lúc ấy tôi tìm thấy một trang trại và mua được một con ngựa nhưng chạy một lúc thì nó lăn ra chết, tôi đã phải chạy suốt 10 dặm đường và cuối cùng đã về tới đây.

Vị đại tá tỏ vẻ hoài nghi nhưng biết không làm gì được nên ông cho anh ta đi. Một lúc sau, thêm 8 người lính xuất hiện trước mặt ông, ông hỏi họ tại sao lại về trễ. Và họ nói y như người lính đầu tiên:

- Xin lỗi thưa ngài! Hãy cho chúng tôi giải thích, tôi đã có một cuộc hẹn nhưng bị trễ... Tôi đã phải chạy suốt 10 dặm đường và cuối cùng đã về tới đây.

Vị đại tá nhìn họ đầy ngờ vực nhưng vẫn cho cả bọn đi. Đúng lúc này người lính thứ 10 xuất hiện, người đầy mồ hôi.

- Xin lỗi thưa ngài! Hãy cho tôi giải thích, tôi đã có một cuộc hẹn nhưng bị trễ một chút, tôi chạy ra trạm xe buýt nhưng không kịp, tôi đã mướn một chiếc taxi nhưng…

- Để tôi đoán coi nào – Vị đại tá cắt ngang – Chiếc xe bị bể bánh phải không?

- Không ạ - Người lính nói – Có quá nhiều con ngựa chết trên đường đi, mất rất nhiều thời gian để vượt qua chúng.

Sự cố

Trong giờ học môn phẫu thuật, các sinh viên được làm quen với các bộ phận trên cơ thể người. Vị giáo sư hướng dẫn đã chuẩn bị một cái bao đen trong đó có chứa tim gan, phèo phổi để học trò của mình phân biệt bằng cảm giác.

Giờ học bắt đầu. Mọi người hồi hộp theo dõi.

Sinh viên thứ nhất thò tay vào bao, sờ thử một vật và nói: 'Tim' rồi lôi ra một quả tim. Mọi người vỗ tay vang dội.

Sinh viên thứ hai thò tay vào rồi nói: 'Gan' và rút ra một lát gan. Vị giáo sư gật đầu hài lòng.

Đến lượt một sinh viên nữ lên thò tay vào bao, sau một hồi quờ quạng, cô gái đỏ mặt mà chẳng nói gì. Vị giáo sư sốt ruột hỏi:

- Em kia, hãy nói cho tôi biết đó là bộ phận gì?

- Dạ, đó là...

Mọi người cười ầm ĩ. Vị giáo sư nghiêm mặt:

- Chúng ta đang học chứ không phải đùa, đề nghị các em nghiêm túc cho. Em hãy trả lời đi, đó là bộ phận gì?

Cô gái gần như sắp khóc:

- Dạ, đó là... một cây xúc xích ạ!

Cô gái rút ra và đó là một cây xúc xích thật.

Lúc này thì vị giáo sư đỏ mặt:

- Thôi chết! Vậy sáng nay tôi ăn bánh mì với cái gì nhỉ???