Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Hạnh kiểm tốt

Hai ông hàng xóm gặp nhau:

- Hôm nay sao trông sắc diện anh tươi tỉnh thế? Chắc có gì vui lắm?

- Tôi thấy tự hào vì thằng con trai mình. Hôm qua tôi nhận được bản thông báo, dạo này hạnh kiểm của cháu rất tốt. Cuối năm, cháu sẽ ra tù trước thời hạn...


Nhảy dù

Đếm đến 3 thì mở dù... Nếu dù không mở được đổi dù khác.

* Một anh lính dù được tuyển vì anh to lớn khỏe mạnh, nhưng anh ta có tật nói cà lăm. Một bữa thực tập nhảy dù, huấn luyện viên nói:

- Các anh cứ làm theo lời tôi dặn, khi nào nhảy ra cứ đếm từ một đến ba, rồi bấm nút cho dù mở ra.

Mọi người lên máy bay. Đến phiên anh cà lăm, người ta thấy anh rơi thẳng băng xuống đất mà dù không mở. Cũng may là anh ta rơi ngay vào cái cành cây nên bị móc treo toòng teng. Huấn luyện viên chạy đến xem thì nghe anh ta đang lơ lửng mà miệng còn đang... đếm:

- B... B... a... a... ba...

* Binh sĩ đang được trung sĩ huấn luyện nhảy dù hướng dẫn kỹ thuật. Một anh lính hỏi:

- Thưa trung sĩ, nếu như dù không mở khi tôi nhảy ra khỏi máy bay thì sao ạ?

Trung sĩ huấn luyện viên trả lời :

- Thì khi xuống đất anh chỉ việc mang dù về đổi lấy cái khác.

 

Truyện cười dân gian

- Sao anh lại buộc ngón tay mình thế kia?

- Vợ tôi buộc đấy, để tôi khỏi quên gửi thư.

- Thế anh đã gửi thư chưa?

- Bà ấy đã quên không đưa thư cho tôi.

Cái khung thì chưa bao giờ thấy

Ông chồng sơn lại bệ xí bệt. Bà vợ không để ý ngồi xuống và bị dính chặt vào. Người chồng chỉ còn cách tháo rời phần phía trên, trùm vợ và phần bị dính trong một cái áo khoác rộng, đưa đến bệnh viện. Tại phòng khám, ông chồng vén áo của vợ lên và chỉ cho bác sĩ xem “dị vật”, rồi hỏi:

- Bác sĩ đã từng thấy trường hợp như thế này bao giờ chưa?

- À, có… nhưng chưa bao giờ thấy nó được cho vào trong khung như thế này.

Truyện cười dân gian

- Thế nào, cậu đã tìm được việc làm rồi đấy à?

- Ừ, nhưng đó là một công việc rất khủng khiếp. Phải đến công trường từ 7h sáng, đễn trễ năm phút là bị đuổi. Buổi trưa chỉ được nghỉ 15 phút để ăn, rồi lại làm hùng hục đến 7h tối. Thật quá khổ sai, phải vác những cái bao nặng năm chục cân, chạy nhanh, hễ đi chậm là bị quát tháo. Về đến nhà chỉ còn cách ngã vật ra, khó nhọc lắm mới vặn được đồng hồ báo thức 5h sáng hôm sau.

- Chà, thế thì vô nhân đạo, khủng khiếp quá. Cậu phải chịu cảnh ấy từ bao giờ?

- Mai.

- Thế mà cậu lại biết việc khó khăn như vậy.

- Thì mọi người bảo tớ hãy chuẩn bị tinh thần để đối phó với tình huống gây áp lực nhất.