Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Hãy cố mà chống lại chúng

Người đàn ông thấy một con khỉ đột rất to trên ngọn cây ở sân sau nhà. Hoảng sợ anh ta gọi điện cho người diệt thú dữ. Người này đến ngay tức thì, mang theo một cái lưới lớn, một súng săn và một con chó cực to trông rất dữ tợn, anh ta nói:

- Tôi sẽ trèo lên rung cây để con khỉ rơi xuống đất. Con chó kia sẽ lao đến và bập cho con khỉ một nhát trí mạng. Khi nó đã bị thương, anh chỉ việc chụp cái lưới lên mình nó. Tôi leo xuống và chúng ta trói nó lại.

Khi người diệt thú bắt đầu leo lên cây, người đàn ông bên dưới hỏi lên:

- Tôi phải làm gì với khẩu súng?

- Tôi đã an toàn ở trên này, nếu chúng không cắn nhau mà cùng xông vào anh, hãy nổ đến phát súng cuối cùng.

Mắt lé

Một cầu thủ đi khám bác sĩ sau khi bị chấn thương vùng mặt.

- Bác sĩ phán: Mắt anh thoái hoá rồi! Có thể chuyển sang dạng mắt lé.

- Vận động viên kêu lên: Chúa ơi! Lé mắt! Thế là sự nghiệp bóng đá của tôi tiêu tùng rồi.

- Không, chưa! Anh vẫn có thể làm trọng tài được.

Chưa tới đoạn tả vợ

Ông chồng than thở với bạn: 'Dạo này tôi cứ thấy vợ mình ôm một con cá sấu khổng lồ chực vồ lấy tôi'

- Thật là một cơn ác mộng.

- Này nhé, da thì sần sùi, hai mắt lồi ra, miệng toang toác, răng thì lởm chởm...

- Chắc là cá sấu hoa cà đấy!

- Không, tôi chưa tả về con cá sấu!

- !!!!!

Thấy vậy mà không phải vậy

Quân đội ở một nước châu Âu đang cổ động các sinh viên đăng lính. Khi bài diễn văn của vị tướng lên đến cao trào, sinh viên huýt sáo, la ó và ném rau quả thối liên tục lên bục diễn thuyết.

Thế nhưng, đến khi vị tướng kết thúc bài diễn văn, họ không ném nữa mà vỗ tay khen ngợi và reo vang: 'Bis! Bis!'.

Một phóng viên thấy vậy bèn hỏi:

- Tại sao các cậu đã ném cà chua vào vị tướng ấy mà bây giờ lại vỗ tay khen?

Đại diện sinh viên đáp:

- Chúng tôi yêu cầu phát biểu lại, vì vẫn còn khá nhiều cà chua!

Hoà cả làng

Ông chủ nói với người giúp việc:

- Này Paul, anh lau lại đôi giày cho tôi rồi chứ?

- Thưa ông, tôi nghĩ rằng có lau lại rồi ông đi cũng bẩn thôi.

Ông chủ mặc thêm áo khoác, xách vali và bảo Paul:

- Tôi sẽ đi vắng vài hôm.

- Vậy ông để lại tiền ăn cho tôi chứ ạ?

- Ồ, vẽ sự! Cho dù anh có ăn thì cũng lại đói thôi.