Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Hiệu quả bất ngờ

Một họa sĩ ngồi vẽ trong vườn cây ăn quả. Sau khi tác phẩm hoàn thành, ông hỏi bà chủ vườn: "Bà thấy bức tranh đẹp chứ?"

- Ồ, hay lắm!

- Mảng nào của nó làm bà hài lòng nhất?

- Từ khi ông ngồi đây, không có con chim nào dám đến ăn quả chín nữa.


Người giúp việc cao cấp

Đôi nam nữ thanh niên đi chơi trên đường phố, bất chợt họ gặp một người đạo mạo, chững chạc. Chàng trai ngả mũ chào.

Cô gái hỏi:

- Ai đấy anh?

- Người giúp việc của anh đó!

- Thế ông ta làm gì ở cơ quan anh?

- À, ông ta ngồi viết công văn cho anh mang ra bỏ bưu điện.

- !!!!!

Chờ ta 1 giây

Một người đến gặp Chúa và hỏi: '1.000 năm là bao lâu?'

Chúa trả lời:

- Đối với ta chỉ là 1 giây.

Người đàn ông hỏi tiếp:

- Thế còn 1000 đô la là bao nhiêu?

Chúa lại trả lời:

- Với ta, chỉ là 1 xu.

Người đàn ông lại hỏi:

- Ngài có thể vui lòng cho con 1 xu không?

Chúa mỉm cười:

- Chờ ta 1 giây...

Biện pháp mạnh

Ở một trường nọ, các cô gái lớp 12 bắt đầu sử dụng son. Họ thường trang điểm trong nhà vệ sinh. Đó cũng là điều bình thường nếu họ không có thói quen ép môi vào gương và để lại đó hàng tá dấu son.

Hàng đêm, người lao công phải tới lau sạch và sáng hôm sau, các cô gái lại làm tấm gương nhòe nhoẹt những dấu son.

Cuối cùng, hiệu trưởng quyết định ra tay để lập lại kỷ luật. Bà gọi các cô gái tới nhà vệ sinh cùng với anh lao công, giải thích cho các cô rằng những dấu son họ để lại đã gây phiền toái cho người phải dọn nó như thế nào.

Để chứng minh cho sự khó khăn của việc lau sạch gương, bà đề nghị anh lao công làm thử trước mặt các cô gái.

Anh chàng cầm lấy cây lau nhà cán dài, nhúng vào bồn cầu và bắt đầu lau gương.

Kể từ đó, dấu son tuyệt tích trên những tấm gương.

Lang thang

Lang thang khắp dãi đất miền Nam
Tìm sung tìm sướng cả cuộc đời
Ngẫm nghĩ quê mình sao nghèo thế
Hai bưa cơm cà chẳng có ăn

Lang thang khắp dãi đất miền Nam
Ngẫm nghĩ người ta sao giàu thế
Tiền tiêu không hết đem đi nhậu
Tối đến la cà quán bar sang

Lang thang khắp dãi đất miền Nam
Đã tiêu tiền như lá rụng mùa thu
Nhưng nghĩ lại được gì trong đó
Thôi ta về với quê mạ thương yêu

Dù quê mạ còn nghèo còn khổ
Nhưng tình người ấm áp bao dung
Che chở ta trong cơ hàn khó nhọc
Và nuôi ta khôn lớn nên người