Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Hiệu trưởng và đàn heo

Hiệu trường cùng đoàn công tác đến một nông trại nuôi heo.

Vì muốn cho thấy sự thân thiện của ông, đồng thời cũng để chụp ảnh làm tư liệu cho trường, ông đã được chụp 1 bức ảnh cùng bầy heo của trang trại.

Nhưng khi đăng bài thì ban biên tập không biết phải chú thích bức ảnh này ra sao, nào là 'hiệu trưởng và bầy heo' thì nghe kì quá, nào là 'chuyến công tác của hiệu trưởng đến trang trại heo' thấy cũng không hay.

Cuối cùng mọi người cùng đồng ý với chú thích của 1 anh phóng viên: 'Đứng thứ 3 từ phải đếm qua - hiệu trường trường chúng ta'.


Sợ ma

Một cô gái có việc đột xuất phải đi qua nghĩa địa lúc nửa đêm. Cô nín thở, tim đập thình thịch, cảm giác như có người đang rảo bước phía sau để vồ lấy mình. Chợt cô nhìn thấy ở phía trước một người đàn ông cao lớn đang thong thả bước như cố ý chờ. Mừng quá, cô vượt lên ngang anh ta và nói:

- Anh gì ơi cho em đi cùng với, em đang sợ quá! Chắc là anh chả sợ ma đâu nhỉ?

- Người đàn ông từ từ quay mặt sang, nhìn cô bằng hai hốc mắt trống hoác, liếm môi và nói: Hồi còn sống, tôi cũng sợ ma như cô. 

Cũng thế thôi

Vừa thấy Siêu đi học về, Nhân vội vã hỏi :
- Tớ bị cúm, tiếc quá, ko được coi đá bóng. Kết quả ra sao, lớp mình thắng hay thua ?
- Siêu (la to): Lớp mình thắng 2/1
- Nhân: Lớp mình giỏi nhỉ! Còn bài kiểm tra Toán, Văn, hôm nay cô trả, tớ được mấy điểm?
- Siêu: Cũng thế thôi!

Ai cũng tự trọng, trừ một người

Trong dịp nghỉ hè, nhà văn Victor Hugo đến một ngôi làng xinh đẹp. Cuộc sống ở đây thật thanh bình, ngày nào ông cũng thả ngựa gặm cỏ trên cánh đồng, còn mình thì lim dim tựa gốc cây tìm ý tưởng... Một hôm, choàng dậy thì ông đã thấy con ngựa biến mất. Tức điên lên, nhà văn bổ đi tìm nhưng vô ích. Thất thểu về nhà, gặp một ông cụ nông dân đi dạo trên đường, nhà văn than phiền về con ngựa. Ông cụ nhìn Hugo như một "quái vật" rồi khẽ đáp:

- Làng này toàn người tự trọng cả, không ai làm chuyện ấy đâu.
- Chợt cụ sực nhớ ra: À, mà này, cách đây mấy hôm, nghe nói có cái ông nhà văn gì đấy từ Paris đến. Hay là...

Có thể còn tồi tệ hơn

Bà mẹ đẩy cửa bước vào phòng con gái và thấy một bức thư trên giường. Tay run run bà cầm bức thư lên đọc.

“Mẹ yêu dấu,

Con rất buồn và tiếc phải báo cho mẹ rằng con phải ra đi với bạn trai của con.

Con đã tìm thấy niềm đam mê của con - anh ấy rất tốt, nom rất nam tính với chiếc khoen vàng trên tai và chiếc môtô phân khối lớn.

Chưa hết đâu mẹ, con đang mang bầu và anh John nói rằng chúng con sẽ rất hạnh phúc trong căn nhà di động của anh ở trong rừng.

Anh ấy muốn có thật nhiều con và mẹ biết đấy, đó cũng chính là giấc mơ của con.

Con xin mẹ cầu nguyện cho chúng con và cho khoa học tìm ra thuốc chữa bệnh AIDS. Anh John xứng đáng được khỏi bệnh.

Xin mẹ an lòng, con đã 15 tuổi, con biết cách tự chăm sóc. Chúng con sẽ gặp mẹ một ngày gần đây để giới thiệu với mẹ những đứa con của con.

Chào mẹ.

Julie

TB: Tất cả chỉ là chuyện đùa thôi, con đang ở nhà Melamic, bạn gái cùng lớp. Con chỉ muốn mẹ hiểu là có những chuyện còn tồi tệ hơn những điểm số ghi trong học bạ”.