Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Hình phạt cho thói lăng nhăng

Hai vợ chồng nhà nọ sống lương thiện và khi chết được lên thiên đường.

Trước khi vào cổng thiên đường, Thánh Pie hỏi lần cuối:

- Các con hãy thật thà, nếu trong đời đã có lần nào lăng nhăng với người không phải vợ hoặc chồng mình nói cho ta biết, ta sẽ chọc 1 mũi giáo vào mông.

Ông chồng đắn đo rồi bước lên phía trước, nhắm mắt để thánh Pie chọc 1 phát. Mở mắt ra không thấy vợ, ông hỏi:

- Thế vợ tôi đâu?

Thánh Pie cười và bảo:

- Vợ của nhà ngươi đang nằm trên bàn máy khâu ở đằng kia kìa.

Tế nhị

Ông chủ Công ty nọ không may bị tai nạn, bị mất bên tai trái. Một ngày kia, ông ta có một cuộc phỏng vấn với 3 ứng cử viên sáng giá. Người đàn ông đầu tiên biết rõ những gì công ty đang cần và tỏ ra rất xuất sắc trong suốt buổi phỏng vấn.

Tới câu cuối cùng, ông chủ hỏi:

- Anh có nhận thấy tôi có gì khác thường không?

- Tại sao không, thưa ông. Tôi đã cố tình lờ đi nhưng không thể không nhận ra rằng ông không có lỗ tai trái. - Người thứ nhất tự tin trả lời.

Ông chủ tức giận và không nhận anh ta.

Người thứ hai là một phụ nữ, cô ta tỏ ra còn xuất sắc hơn người thứ nhất. Nhưng khi ông chủ hỏi cô ta câu hỏi cuối cùng tương tự thì cô ta cũng trả lời :

- Vâng, ông không có lỗ tai.

Ông chủ tức điên và tống cổ cô ta ra ngoài.

Người thứ ba là một cậu sinh viên vừa ra trường, thông minh và đẹp trai. Anh chàng tỏ ra rất có tương lai về công việc kinh doanh.

Nhưng ông chủ vẫn hỏi câu cuối cùng:

- Anh có thấy tôi có gì khác thường không?

Và trước sự kinh ngạc của ông chủ, anh thanh niên thản nhiên:

- Nếu tôi không lầm, ông đang mang kính sát tròng.

- Anh quả là một người quan sát tinh tế - Ông chủ thốt lên - Tại sao anh nhận thấy điều này?

Anh thanh niên cười lăn lộn trên ghế:

- Bởi vì, thưa ông... không thể đeo kính có gọng khi không có lỗ tai ạ!

Đừng mơ lấy được tiền

Tổ chức từ thiện đến gặp một ông luật sư giàu nhất thành phố để thuyết phục ông ta góp tiền cho quỹ của họ.

- Thu nhập của ông thuộc loại cao nhất thành phố, vậy ông có thể góp chút ít cho cộng đồng không ạ?

Tay thầy cãi hít một hơi dài và trả lời:

- Thứ nhất, tôi có người mẹ đang bệnh nặng, tiền thuốc thang tốn gấp nhiều lần thu nhập hằng năm của bà.

- Dạ! Chúng tôi không biết!

- Thứ hai, tôi có một người anh trai là cựu chiến binh bị mù và phải ngồi xe lăn.

- Xin lỗi!

- Thứ ba, chồng của em gái tôi đã qua đời trong một vụ tai nạn giao thông thảm khốc, chẳng để lại cho nó và ba đứa con nhỏ một xu nào.

- Vâng, như vậy là ngài quá vất vả...

- Chứ sao! Đến họ mà cũng chẳng xơ múi được gì ở tôi huống gì là các anh!

- !!!!!

Quả gì?

- Tèo: Tí ơi! Tao đố mày biết quả gì đập thì sống mà không đập thì chết!
- Tí: Làm gì có quả đấy
- Tèo: Có chứ. Đấy là quả tim
- Tí: Ừ nhỉ?

Ai quyết định?

- Bố vợ: Như vậy là con gái tôi đã thú nhận rằng muốn lấy anh làm chồng. Anh đã quyết định ngày tổ chức hôn lễ chưa?
- Chàng rể: Vấn đề đó con dành hoàn toàn cho nàng quyết định.
- Bố vợ: Thế hôn lễ theo nghi thức nhà thờ hay bình dân?
- Chàng rể: Điều đó mẹ nàng quyết định.
- Bố vợ: Thế các con sẽ sống bằng gì?
- Chàng rể: Điều đó phụ thuộc vào ngài, thưa ngài!...