Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Kẹo cao su cho dân Singapore

Một du khách Singapore ăn trong một nhà hàng ở Bangkok. Sau khi thưởng thức xong món chân gà, ông này giơ một cái xương lên bảo anh bồi rằng ở Singapore, người ta đưa xương này vào nhà máy, chế biến thức ăn gia súc và xuất sang Thái Lan. Sau món tráng miệng, ông khách lại lên giọng ở Singapore người ta thường chiết vitamin từ vỏ chuối, xuất sang Thái...

Anh bồi bàn bặm môi, bảo lão già hợm hĩnh chờ mình, rồi đi ra ngoài. Một lát sau, anh ta quay trở lại với một bao cao su đã dùng, giơ cho người khách Singapore xem rồi hỏi:

- Thưa ông, ở Singapore, sau khi xài xong cái này, người ta làm gì?

- Thì vứt vào sọt rác chứ làm gì?

- Ấy không! Ở đất nước chúng tôi, người ta đưa nó vào nhà máy, sản xuất kẹo cao su rồi xuất khẩu sang Singapore đấy ạ!

An phận

'Sao anh không muốn sử dụng quyền được nói lời cuối cùng trước khi tòa nghị án?', quan tòa hỏi bị cáo.

- Thưa quý tòa, tôi không muốn lặp đi lặp lại. Những gì tôi muốn nói, luật sư của tôi đã nói rồi. Còn những gì tôi không nên nói, công tố viên đã nói cả.

Truyện cười dân gian

Một cầu thủ bóng đá hỏi cha cố:

- Thưa cha. Đá bóng vào ngày chủ nhật có phải là tội lỗi không?

- Khi cha xem con đá thì cha nghĩ rằng bất cứ ngày nào mà con ra sân thì ngày đó đều có tội.

Chết chỉ vì cỡ áo sơ mi

Một người đàn ông cứ đến văn phòng làm việc là thấy nghẹt thở và mặt nóng bừng, đỏ lên từng đám.

Ông đến bác sĩ:

- Thưa bác sĩ, ban đêm tôi hoàn toàn bình thường. Nhưng tôi chỉ vừa đến văn phòng là mặt nóng bừng lên với nhiều vết đỏ và bắt đầu nghẹt thở.

Bác sĩ bảo ông ta:

- Ông cởi áo ra.

Bác sĩ lấy ống nghe nghe toàn thân từ trên xuống dưới bệnh nhân của mình, rồi nói:

- Ông lo lắng quá nhiều. Ông hãy cất bỏ những lo lắng của mình đi.

Người đàn ông nằm điều trị và mười lăm ngày sau ông ra viện không còn nỗi ưu phiền nào. Ông trở lại văn phòng làm việc. Nhưng khi nhìn mình trong gương ông lại thấy mặt nhiều vết đỏ và bắt đầu khó thở. Thế là lần này ông đến gặp một bác sĩ chuyên gia kì cựu. Vị bác sĩ này, sau khi phân tích kĩ lưỡng hiện trạng, kết luận:

- Cái này do dạ dày. Phải cắt bỏ một phần dạ dày của ông bệnh mới khỏi được.

Thế là, a lê hấp, một phần dạ dày của ông ta bị cắt bỏ. Trong thời gian hồi sức, ông không hề bị đỏ mặt và nghẹt thở nên rất hài lòng. Ông thanh toán viện phí rồi về nhà làm một giấc ngon lành.

Sáng hôm sau, ông đến văn phòng làm việc. Nhưng vừa mới bước ra phố ông lại nghẹt thở và đỏ bừng mặt. Xe cấp cứu đến đưa ông vào bệnh viện. Tất cả bác sĩ hội họp lại hội chẩn trường hợp này và quyết định cắt bỏ toàn bộ ruột già của ông.

Ba tháng sau, ông bắt đầu khó cử động chân tay. Nhưng người ta bảo ông:

- Ông sẽ không bao giờ còn nghẹt thở và đỏ mặt nữa đâu. Có điều ông chỉ sống được năm hay sáu tháng nữa thôi.

- Thôi đành vậy. Nhưng chí ít tôi cũng phải kết thúc mọi cái thật đẹp.

Ông dùng tất cả các khoản tiền tiết kiệm mua một chiếc ôtô hạng sang và nhất quyết phải trở thành một người sành điệu. Ông vào một cửa hiệu lớn đặt may đo năm bộ com lê, một tá cravat, năm đôi giày và, ông yêu cầu:

- Tôi muốn trong năm tháng liền mỗi ngày mặc một chiếc áo sơ mi. Như vậy sẽ phải may cho tôi một trăm năm mươi chiếc!

- Vâng được ạ, nhân viên cửa hàng nói. Xin ông đợi một lát, chúng tôi lấy số đo cho ông... Dài tay 57, vòng bụng 75, cao 62 và vòng cổ 40...

- Không, ông ta nói. Vòng cổ tôi không phải 40 mà là 37...

- Thưa ông, 40 là vòng cổ của ông. Chúng tôi vừa mới đo xong mà.

- Không, 37, tôi yêu cầu anh, 37!

- Vậy được ạ. Ông nhớ cho, đây là theo yêu cầu của ông. Nhưng, nếu ông mặc áo sơ mi vòng cổ 37, mặt ông sẽ lúc nào cũng đỏ và ông luôn nghẹt thở...

Muỗi cũng khổ

Tới tuổi trưởng thành, chị em nhà muỗi nọ chia tay nhau mỗi kẻ một phương trời kiếm ăn. Sau một thời gian, chúng gặp lại nhau, tay bắt mặt mừng rồi hàn huyên chuyện làm ăn.

- Muỗi em hỏi muỗi chị: Dạo này sao trông chị gầy xác xơ thế?

- Muỗi chị lắc đầu: Chán lắm em ạ! Vì lâu nay cặp vợ chồng nơi chị cư ngụ không... cãi nhau nữa.

- Việc họ cãi nhau thì liên quan gì đến chị? - Muỗi em ngạc nhiên.

- Muỗi chị giải thích: Sao em chậm hiểu thế! Họ mà cãi nhau, anh chồng bỏ ra ghế xa lông... ngủ thì chị mới có cơ hội "làm ăn" chứ!

- Muỗi em thương hại: Hay là chị ra công viên với em đi! Ở đó có nhiều cặp tình nhân ôm nhau chẳng biết trời đâu đất đâu nữa. Lúc đó chúng mình tha hồ "làm ăn"...

- Muỗi chị rụt vòi: Không dám đâu! Nghe nói ở đó lắm kẻ nghiện ngập lắm. Lỡ mình chích nhầm chúng rồi đâm ghiền lây, cứ phải tìm dân nghiện mà chích thì khổ cả một đời.