Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Khách hàng luôn đúng

Một nhà hàng nổi tiếng là chiều khách. Một ông khách từ phương xa tới muốn thử xem hư thực thế nào liền vào quán.

Vừa tới cửa ông lập tức hét:

- Sao nóng thế mà không bật máy lạnh?

- Vâng. Xin mở ngay ạ - Ngay lập tức anh bồi dạ ran. Rồi anh chạy vội vào trong để mở máy lạnh.

Ngồi một lát, ông khách lại quát:

- Nhà hàng lạ thật. Mở máy lạnh thế thì súp của tôi nguội hết mất.

Anh bồi lại vâng dạ chạy đi tắt máy. Cứ thế, anh bồi chạy đi lại tới 3, 4 lần tắt bật máy lạnh nhưng vẫn không hề than vãn. Ăn xong, ông khách gọi anh bồi tới bảo:

- Cậu đừng hiểu lầm tôi lắm chuyện. Chẳng qua tôi thử xem thái độ phục vụ khách ở đây có đúng như đồn đại không. Thật tốt đấy. Vì vậy tôi thưởng cho anh.

Anh bồi cầm tiền thưởng, lễ phép thưa:

-Thưa ông, Nhà hàng phục vụ đúng phương châm 'khách hàng luôn luôn đúng'. Khách sai cứ làm. Thật ra nhà hàng có máy lạnh đâu!


Cà phê sữa

Một thanh niên bước vào quán cà phê. Không nói năng gì, anh ta chỉ vào miệng mình, còn tay kia chỉ vào ngực cô phục vụ bàn.

Cô ta tím mặt định sấn đến tát cho anh ta mấy cái. Một ông khách ngồi gần đó ngăn lại:

- Anh ta câm đấy, ý anh ta ra hiệu muốn uống cà phê sữa.

Cô phục vụ bàn quay ngoắt đi, lẩm bẩm:

- Cũng may mà hắn không đòi uống bia.

Truyện cười dân gian

- Cậu nghĩ thế nào về phong trào giải phóng phụ nữ? - Một cô gái hỏi bạn.

- Mình nghĩ được giải phóng cũng hay, nhưng trước tiên, phải được một người đàn ông nào đó bắt giữ đã.

Chớ đùa với lửa

Cơ quan tình báo nước nọ cần tuyển một nhân viên xuất sắc để thực hiện điệp vụ cực kỳ khó khăn. Qua nhiều vòng sát hạch, kiểm tra về lý lịch, thể lực, tâm lý và phỏng vấn, cuối cùng, họ chọn được ba người, trong đó có một phụ nữ.

Trong bài trắc nghiệm cuối cùng, các nhân viên tình báo đưa một trong hai người đàn ông tới một cánh cửa kim loại lớn và đưa cho anh ta khẩu súng ngắn:

- Chúng tôi cần đoan chắc rằng anh sẽ thực hiện mọi mệnh lệnh, bất kể trong tình huống nào. Trong phòng này, anh sẽ thấy vợ anh đang ngồi trên ghế. Hãy giết cô ta!

Người đàn ông đáp:

- Các ông đùa chắc. Tôi không thể bắn vợ tôi được. Không bao giờ.

Đám điệp viên cựu trào nhún vai:

- Vậy thì anh không phải là người thích hợp cho điệp vụ này. Hãy dẫn vợ anh về nhà đi!

Người đàn ông thứ hai cũng được chỉ dẫn tương tự. Anh ta cầm khẩu súng và đi vào phòng. Không khí tĩnh lặng trong 5 phút rồi anh ta trở ra, nước mắt lưng tròng:

- Tôi đã cố nhưng tôi không thể giết vợ được!

Đám điệp viên tỏ ra thất vọng:

- Anh không có được phẩm chất cần thiết. Hãy đưa vợ về nhà đi.

Cuối cùng, đến lượt người phụ nữ được trao khẩu súng và nhận lệnh hạ sát chồng. Cô ta cầm khẩu súng, đi vào phòng. Những phát súng nổ vang lên liên tiếp rồi các điệp viên nghe tiếng thét, tiếng đổ vỡ, tiếng đập huỳnh huỵch vào tường.Sau vài phút, tất cả trở lại yên tĩnh. Cánh cửa từ từ mở ra và người phụ nữ bước qua khung cửa. Cô ta lấy tay áo quệt mồ hôi trên trán:

- Khẩu súng này nạp toàn đạn không đầu. Tôi đã phải dùng ghế để đập chết anh ta.

 

Kiểu gì cũng phải cắt

Một anh chàng thấy khó chịu và đau đớn ở bộ phận sinh dục của mình. Anh tìm đến chuyên gia giỏi để chữa.

Sau một hồi lâu khám xét kỹ càng, vị chuyên gia nọ nói:

- Chúng tôi sẽ phải phẫu thuật cắt bỏ và đấy là giải pháp tốt nhất, nhưng cũng tốn khá nhiều tiền.

Anh nghĩ thầm: 'Thật là một cú sốc quá sức tưởng tượng, làm sao mà chịu được khi chẳng còn gì vui thú để sống nốt quãng thời gian còn lại, thật là quá bất hạnh. Còn nước còn tát, chẳng nhẽ không còn vị bác sĩ giỏi nào khác chăng?'

Một tia hy vọng mong manh đủ để anh quyết định đi tìm vị chuyên gia khác. Vị bác sĩ cũng rất giỏi trong lĩnh vực anh quan tâm, sau một hồi lâu khám xét kỹ càng, vị chuyên gia này cũng nói:

- Chúng tôi sẽ phải phẫu thuật cắt bỏ...

- Thật là lũ lang băm, lúc nào cũng tiền, cắt bỏ - Anh nghĩ quá thất vọng.

Trong lúc đó anh lại theo lời giới thiệu của một vị khác. Anh khó nhọc hai ngày mới tìm được một thầy thuốc nhỏ bé, có cặp kính dày cộp. Ông thầy thuốc cũng xem xét rất kỹ càng cho anh, sau đó ông lần dở những cuốn sách dày và lớn. Anh chờ đợi với sự lo lắng và niềm hy vọng cuối cùng. Sau hồi lâu, ông nhìn anh nói:

- Đúng là bọn bác sĩ hễ động đến là tiền, là tiền.

Anh tròn xoe mắt và tươi tỉnh hẳn lên:

- Thưa, chắc là vẫn hy vọng, không phải phẫu thuật cắt bỏ chứ?

- Không, không cần phẫu thuật...

- Không, không cần phẫu thuật, không cần điều trị... - Anh ta cảm thấy mình như được sinh ra một lần thứ hai.

- Không, anh cứ về đi, không cần phẫu thuật, khỏi phải tốn tiền điều trị, chỉ trong vòng 7 đến 10 ngày nữa, cái kia của anh sẽ tự... rụng!