Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Khi chết nhớ nhắn người nhà

Một bà gọi điện đến phòng khám tư: 'Alô, bác sĩ phải không ạ? Tôi cảm thấy rất mệt, mong ông đến khám giúp cho'

- Xin lỗi, thưa bà, hiện giờ bác sĩ đi vắng. Tôi chỉ là y tá trực. Bác sĩ bận dự hội nghị ba ngày nữa mới về. Xin bà thông cảm, lúc đó bà hãy gọi điện lại nhé.

- Ba ngày nữa ư? Nhưng đến lúc đó tôi chết rồi thì sao?

- Vậy thì khi đó, bà đừng quên nhắn người nhà gọi điện thoại lại để tôi còn xóa tên bà trong sổ hẹn.


Các bổn phận của chị

Nữ trợ lý của sếp đi nghỉ phép về, hỏi các thư ký trong phòng:

- Công việc thế nào hả các em? Ổn cả chứ?

- Tất nhiên ổn cả, - một cô đáp - bọn em phân công nhau làm rất tốt các bổn phận của chị. Christine pha cà phê, Patricia giải các ô chữ, Julie đan nốt chiếc áo len của chị, còn em thì thay chị chiều sếp.

Không biết đứng đâu

Dưới âm phủ Diêm Vương chuẩn bị xử tội những người đã chết do ngoại tình.

Ông quát lớn:

- Tất cả những ai ngoại tình một lần, thì xếp thành một hàng bên tay trái ta. Những ai đã ngoại tình hai lần thì xếp hàng bên tay phải ta.

Tất cả răm rắp nghe lệnh của Diêm Vương chỉ duy nhất còn lại một người không chịu đứng vào hàng nào. Diêm Vương bực quá lại gần quát:

- Tại sao ngươi không xếp hàng.

Người này vội bẩm:

- Dạ thưa vì con đã ngoại tình quá nhiều nên không biết đứng vào hàng nào ạ!

Nghe xong Diêm Vương hạ giọng nói nhỏ vào tai người này:

- Vậy thì lên ngồi với ta...

Chột mắt

Chuyện này của độc giả Trương Bằng.

Trong công viên, 1 tên cướp biển già bị què, cụt tay, chột mắt và 1 cậu bé ngồi chung trên ghế đá:

- Ông ơi, sao ông lại có cái chân gỗ ạ?- Một lần tao bị rơi xuống biển đầy cá mập...- Còn cái móc sắt ở tay ông?- Trong 1 trận chiến, 1 tên cướp khác đã chặt đứt nó, nhưng hắn cũng tiêu đời...- Thế còn con mắt ạ?- Một con chim bay trên trời đã ị vào mắt ta...- Nhưng đâu có thể làm mù được?- Đó là ngày đầu tiên ta được lắp cái móc sắt thay bàn tay.

Ngắm nhà đẹp phải trả tiền

Một ông lão ở quê lần đầu ra Hà Nội. Đi qua khách sạn 5 sao, thấy đẹp quá nên ông đứng lại ngắm một lúc.

Một anh xe ôm thấy ông lão có vẻ ngờ nghệch bèn tiến lại và nói:

- Này ông già, ngắm là phải trả tiền đấy, mỗi tầng 10 nghìn đồng, khách sạn có 20 tầng, tổng cộng ông phải đưa tôi 200 nghìn đồng.

- Ơ, tôi mới chỉ nhìn đến tầng 15 thôi mà.

- Thế thì ông đưa tôi 150 nghìn.

Ông lão đưa cho anh xem ôm 150 nghìn và đi tiếp. Vừa đi ông vừa lẩm bẩm tỏ vẻ đắc ý:

- Thằng này ngu thế, mình nhìn đến tầng 18 rồi mà nó không biết.