Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Khoản chi ngoài dự kiến

Nhân kỷ niệm 10 năm ngày cưới, chồng âu yếm hỏi vợ:

- Em có thích một chiếc áo bằng lông thú không?

- Không.

- Anh sẽ mua tặng em một chiếc Mercedes nhé?

- Không.

- Hay là anh cho em một ngôi nhà nghỉ mát trên núi?

- Không...

- Người chồng chịu thua: Vậy em hãy nói thẳng, em thích cái gì, chúng ta sẽ giải quyết nhanh.

- Em muốn ly hôn.

- Trời! Anh đâu có dự kiến sẽ chi nhiều như thế!

Mua thiếu

Chàng trai trẻ mua tặng cô vợ mới cưới một cái chổi. Vừa hua tay vung vẩy, cô vợ vừa hỏi:

- Hướng dẫn sử dụng đâu anh?

Dịch vụ tốc hành

Ba nhà đại lý bảo hiểm cùng ngồi uống rượu và khoác lác về những dịch vụ ưu việt của công ty mình. Cuối cùng, không ai chịu ai, mỗi người cùng kể một câu chuyện để chứng minh hãng mình thanh toán cho khách hàng nhanh như thế nào.

Đại lý 1 khoe:

- Khi khách hàng của chúng tôi đột tử vào thứ hai, ngay tối đó chúng tôi đã hay tin và chỉ cần đến tối thứ tư là đã có thể báo tin và gửi séc cho thân nhân của người quá cố rồi.

Đại lý 2 cười khẩy:

- Ăn thua gì! Khi người được chúng tôi bảo hiểm qua đời vào thứ hai, chúng tôi biết ngay tin đó chỉ trong vòng 2 giờ và chỉ tối cùng ngày là séc đã được trao đến tận tay bà quả phụ.

Đại lý 3 nhếch mép:

- Thế vẫn chưa là gì. Văn phòng công ty tôi đặt trên tầng 20 của cao ốc Empire State. Có lần, một khách hàng của chúng tôi là người làm nghề lau kính cửa sổ bị trượt ngã từ tầng 85 của tòa nhà đó. Chúng tôi đã lập tức trao séc tận tay anh ta khi anh ta rơi ngang qua tầng của chúng tôi.

Truyện cười dân gian

Trong cuộc họp ở trường đại học nọ, một thiên thần xuất hiện và cho ông hiệu trưởng biết, vì sự cống hiến hết mình và cách hành xử mẫu mực, ông ta được Thượng đế ban cho một trong 3 lựa chọn: sự thông thái vô tận, tiền tài vô tận hoặc sắc đẹp vĩnh hằng.

Không ngần ngại, ông hiệu trưởng chọn sự thông thái vô tận.

- Điều ước của ngươi đã được đáp ứng! - Thiên thần thốt lên rồi biến mất trong màn sương khói dày đặc và ánh sáng chói lòa.

Tất cả mọi ánh mắt đổ dồn về phía ông hiệu trưởng, lúc này vẫn ngồi yên và được bao quanh bởi một vòng hào quang mờ mờ.

Một trong số đồng nghiệp của hiệu trưởng thì thầm:

- Nói gì đi chứ!

Hiệu trưởng thở dài:

- Lẽ ra tôi phải lấy tiền mới đúng!

Sống trong thời kỳ nào?

- Nè, mày chép hoài của tao vậy không sợ giống nhau thầy trừ điểm à?

- Yên tâm đi, bài của mày là "Ông sống trong thời kỳ xã hội đen tối!". Còn của tao là: "Ông sống trong thời kỳ xã hội đen!"

- ???